Khoa Y tế.
Giải Ngâm đã lấy kết quả chụp phim, kết hợp với chẩn đoán của bác sĩ, cậu bị tổn thương mô mềm ở cổ và lưng. Tình trạng tổn thương khá nhẹ, chỉ cần điều trị khoảng một tuần là sẽ dần hồi phục.
Giải Ngâm thở phào nhẹ nhõm, may mà xương cốt và nội tạng không sao, nếu không thì đã phải đến bệnh viện hợp tác để kiểm tra và điều trị chuyên sâu hơn.
Bác sĩ kê cho cậu một ít thuốc, dặn dò về thời gian và liều lượng. Đúng lúc này, nhân viên quản lý nghĩa trang gọi điện tới, nói rằng trong lúc xử lý di vật của Giải tiên sinh, họ tìm thấy một bản "Thỏa thuận chấm dứt quan hệ con nuôi" và hỏi cậu có cần đến nó không.
...
Nửa tiếng sau, Nghĩa trang Phúc Sơn.
Nghĩa trang rộng lớn như một khu vườn với những hàng bia mộ san sát, những bức chân dung lặng lẽ dõi theo từng người qua lại.
Giải Ngâm đi giữa những hàng mộ, tay cầm bản thỏa thuận chấm dứt kia, ở vị trí của người nhận nuôi, Giải Trì đã ký tên và điểm chỉ, ngày ký là nửa tháng trước.
Bốn năm đại học cậu chưa từng về nhà. Nửa tháng trước, ông ta không biết đã biết được liên lạc của cậu bằng cách nào, lúc đó còn cầm chính tờ đơn này nói muốn chấm dứt quan hệ cha con, nhưng hóa ra chỉ là lừa cậu về để đòi tiền mà thôi.
Nói ra thật nực cười, lão già đó e là biết cậu sẽ không để cho ông ta được toàn thây, nên đã sớm đặt trước trọn gói dịch vụ mai táng từ nghĩa trang cho đến các nghi thức.
Nhìn vào danh sách các mục màu mè hoa lá, ngoài những việc cần thiết như hỏa táng, khâm liệm và hạ huyệt, Giải Ngâm đã hủy bỏ tất cả các hạng mục khác. Nhân viên phụ trách sau khi xác nhận lại câu trả lời đến lần thứ ba thì vui đến cười tít cả mắt.
Giải Ngâm ngồi xổm xuống trước một ngôi mộ. Người đàn ông trong ảnh có một đôi mắt xếch vừa sắc bén vừa hung tợn.
Nhìn đôi mắt đó, Giải Ngâm như thể quay về thời thơ ấu, trốn trong chiếc tủ quần áo chật hẹp, căng thẳng nhìn qua khe cửa tủ, thấy một người đàn ông cao lớn khỏe mạnh cầm cây gậy gỗ to bằng bắp tay từng bước tiến về phía mình...
Một con mắt đột nhiên áp sát vào cánh cửa tủ — Đồng tử của Giải Ngâm giãn ra.
[Sao mày lại trốn trong tủ quần áo nữa rồi? Ra đây.]
Vừa nói vừa đập mạnh vào tủ quần áo rầm rầm rầm, tim Giải Ngâm đập thình thịch theo từng nhịp rung của cánh tủ.
Tiếng đập cửa dừng lại, đôi mắt xếch kia dí sát vào khe cửa, tìm góc độ để quan sát người bên trong, khó chịu nói: [Ánh mắt đó của mày là sao?]
[Sao nào, muốn giết tao à?]
[Đến đây, đến đây mà giết này!]
[Tao đã nói rồi, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì biết đào hang. Bố mẹ mày có thể nhẫn tâm vứt mày đi trong trời tuyết lớn thì mày cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì! Con mẹ nó mày còn bẩn hơn cả đôi tất thối của tao...]
[Chết đi...] Giải Ngâm, [Chết đi!]
... Bánh xe ma sát kít trên mặt đất, "RẦM!"
... "Ting ting ting ting."
Giải Ngâm đột nhiên bừng tỉnh.
Hàng xóm sát vách có hai người tới, họ chỉ trích lẫn nhau rằng lúc sống thì chẳng đoái hoài, đến khi chết rồi thì lại siêng năng tới thăm, không biết làm cho ai xem.
Giải Ngâm lấy điện thoại ra mở khóa, nhóm chat lớp cấp ba hiện lên hàng loạt tin nhắn.
lướt xem, thì ra là có một người bạn học tên Hoàng Phủ Dật hôm nay nhận chức, chụp một tấm selfie, nền là tòa nhà Mâu Á, bên dưới toàn là lời chúc mừng, hùa vào đòi khao, Hoàng Phủ Dật liên tục nói không thành vấn đề.
Mậu Á là một công ty lớn có tiếng ở Thành phố Kinh Vân, vào được công ty này quả thực rất giỏi, cũng chẳng trách mọi người lại phấn khích như vậy.
Có người hỏi: [Giải Ngâm đâu rồi?]
Lý Yến: [Đúng vậy, Giải Ngâm dạo này thế nào rồi, lâu lắm không thấy cậu ấy lên tiếng.]
Châu Nhã Tình: [Không xảy ra chuyện gì chứ?]
Hoàng Phủ Dật: [Người ta là thủ khoa mà, có tấm bằng đại học danh tiếng làm bàn đạp chắc công việc cũng tốt lắm nhỉ. @Giải Ngâm ra nói vài câu đi, rốt cuộc thế nào rồi?]
Tôn Bằng Bằng: [Mọi người không biết à, Giải Ngâm về Kinh Vân rồi, mấy hôm trước tôi còn gặp cậu ấy, đi cùng một đám người trông như côn đồ.]
Hoàng Phủ Dật: [Chậc, thảo nào thủ khoa không lên tiếng, tôi nói này, mấy cái nghề mờ ám bên lề pháp luật này tốt nhất đừng làm. @Giải Ngâm hay là cậu đến công ty nhà tôi đi, nhà tôi đang thiếu một lễ tân, lương tháng cho cậu năm nghìn.]
Tiết Kỳ: [Cậu nói linh tinh gì thế, anh em của tôi vừa ra trường đã nhận được offer của ba công ty lớn rồi.]
Tiết Kỳ: [Ngược lại là cậu đấy, Hoàng Phủ Dật, nghe nói công việc này của cậu là do bố mẹ cậu chạy vạy khắp nơi mới tìm được chút quan hệ quen biết để chen chân vào phải không?]
Hoàng Phủ Dật: [Cậu nói bậy gì thế, cậu tưởng Mậu Á là xưởng nhỏ à, quan hệ nào cũng vào được sao?]
Câu này nói có hơi vòng vo, Hoàng Phủ Dật cảm thấy có gì đó không đúng lắm, định bổ sung thêm vài câu thì thấy Giải Ngâm trả lời.
Giải Ngâm: [Cảm ơn đã quan tâm, dạo này hơi nhiều việc, không rảnh được.]
Hai người bên cạnh đã đánh nhau, đánh khá hăng, nhang đèn, tiền giấy, hoa tươi vương vãi khắp đất, bảo vệ tuần tra đến can ngăn.
Giải Ngâm lấy bản thỏa thuận ra châm lửa, chỗ người được nhận nuôi cũng đã điền tên và dấu vân tay của cậu, bản thỏa thuận chấm dứt muộn màng này nói cho cùng cũng đã quá trễ, pháp luật sẽ không công nhận.
Nhưng không sao cả.
“Chỉ cần nó có hiệu lực giữa chúng ta là được rồi.”
Ngọn lửa tắt, Giải Ngâm phủi phủi ống quần, đứng dậy chuẩn bị rời đi, thầm nghĩ không đi nhanh là không đi được nữa.
Kết quả, nói gì đến nấy, cậu vừa động đậy, hai người kia liền đột ngột vùng dậy lao về phía cậu: “Mẹ kiếp mày, xem kịch vui rồi còn muốn đi à?”
…