Mậu Xuân Sơn hành động rất nhanh, thông báo trúng tuyển được gửi đến ngay trong ngày, Giải Ngâm được sắp xếp vào Phòng Hành động, chính thức trở thành một thành viên của Phòng Hành động.
Tin tức vừa được tung ra, toàn thể Phòng Hành động đều bày tỏ sự chào đón.
Bùi Hành Thù chính thức giới thiệu Giải Ngâm với các đồng đội, rồi chỉ định một Dẫn đường dẫn Giải Ngâm đi tìm hiểu nội dung công việc.
Các đồng đội nhiệt tình dọn dẹp bàn làm việc cho Giải Ngâm, tự giới thiệu với cậu, cả nhóm ồn ào náo nhiệt, còn quyết định luôn cả chuyện tụ tập ăn tối.
Tạ Xuân Minh vẫy tay với Giải Ngâm: “Ngâm Ngâm đi nào, anh dẫn cậu đi các phòng ban nhận mặt.”
Giải Ngâm giòn giã đáp một tiếng: “Dạ!”
Mọi người sững sờ, rồi phá lên cười: “Dạ! Ha ha ha hai đứa là con nít đấy à? Ngâm Ngâm mấy tuổi rồi?”
Giải Ngâm: “Ba tuổi rồi ạ!”
Mọi người: “Ha ha ha!”
Dư Phong thấy vậy thì lại thở phào nhẹ nhõm thay cho Tạ Xuân Minh. Tạ Xuân Minh có một cái tật, hễ thân thiết một chút là thích gọi người ta bằng tên láy. Lúc hắn mới đến Phòng Hành động, chưa đầy mười phút đã bị người này tóm lấy gọi là Phong Phong, lúc đó đúng là làm hắn buồn nôn chết đi được.
Sau này mới phát hiện cả Phòng Hành động trừ Đội trưởng Bùi ra thì ai cũng bị gọi như vậy, nói đi cũng phải nói lại chứ, gọi nhiều rồi cũng cảm thấy khoảng cách giữa người với người gần gũi hơn không ít.
Khác với lần trước được Lâm Trạch dẫn đi tham quan, lần trước chỉ có thể nhìn từ xa, lần này có thể vào trong, còn có thể sờ chỗ này chạm chỗ kia, giao lưu với các đồng nghiệp tương lai.
Tạ Xuân Minh nói quy định đầu tiên của Phòng Hành động là nghiêm cấm mang bất cứ thứ gì từ Thế Giới Trong ra ngoài, điều thứ hai là không sử dụng năng lượng của Thế Giới Trong trừ khi bất đắc dĩ.
Phòng Hành động sẽ định kỳ tiến hành đánh giá tâm lý, vì sự cám dỗ của Thế Giới Trong rất lớn, luôn có người không chống cự nổi mà mang thứ gì đó ra, thay đổi thứ gì đó.
Từ Phòng Quản lý Đặc biệt rẽ trái có một hành lang dài, cuối hành lang treo một tấm biển "Trung tâm Hoạt động", Giải Ngâm đứng từ xa cũng có thể cảm nhận được không khí vui vẻ bên trong, nhất thời cả người cũng thả lỏng hơn nhiều.
Nhà nước có quy định, không thể tùy tiện thả tinh thần thể ra ngoài, đặc biệt là các tinh thần thể cỡ lớn. Ngay cả ở nơi như Cục An ninh Đặc biệt, nơi chín mươi phần trăm là Lính gác và Dẫn đường cũng không được, vì tinh thần thể cũng giống như động vật, cũng có chuỗi thức ăn riêng.
Vì vậy Cục An ninh Đặc biệt có hai Trung tâm Hoạt động, một của Lính gác, một của Dẫn đường.
Giải Ngâm thật sự được mở mang tầm mắt, trong Trung tâm Hoạt động có đủ loại động vật, từ bay trên trời, đến bơi dưới biển, loài có nguy cơ tuyệt chủng, loài cấp quốc gia, cỡ lớn, cỡ nhỏ, không thiếu thứ gì. Tuyệt hơn nữa là bên trong còn có đủ các loại đồ chơi.
Báo tuyết đến khu Dẫn đường, thấy cá heo bên trong liền bật người nhảy vọt qua, dọa cho đám động vật bên trong chạy tán loạn.
Lâm Trạch vừa hay đang thư giãn ở đây, thấy cảnh này liền lập tức khóa chặt nghi phạm.
Tạ Xuân Minh theo phản xạ xua tay: “Tôi không cố ý!”
Sau một trận gà bay chó sủa, một con nai sừng tấm với cặp gạc tuyệt đẹp trên đầu, miệng ngoạm một con báo tuyết hoa văn đốm đen, với tư thế tao nhã đi từ khu vực nước về phía họ.
Báo tuyết bị ngoạm, sợ sệt không dám nhúc nhích. Nai sừng tấm vừa đặt nó xuống, nó liền "vèo" một cái vọt đến góc tường ôm đuôi: “Hu hu hu... hu hu hu...”
Giải Ngâm: ... Hay thật, báo tuyết đang khóc.
Khóe mắt Tạ Xuân Minh giật giật: “Ha ha, ha ha, chê cười rồi, chê cười rồi...”
Lâm Trạch thở dài, đã quen nên không thấy lạ nữa.
Dư Phong dựa vào cửa, thấy vẻ mặt khó tin của Giải Ngâm, bèn nói: “Đừng để ý đến nó, cái con này là đồ mít ướt, bẩm sinh đã vậy rồi.”
Giải Ngâm nhìn hắn, dường như đang hỏi: Của anh cũng vậy à?
Dư Phong cười khẩy, một làn sương trắng bốc lên, một con gấu nâu Kodiak cao lớn khỏe mạnh xuất hiện bên cạnh hắn, vừa nhìn đã biết không dễ chọc: “Cậu xem nó có thế không?”
Dứt lời, báo tuyết liền lao tới. Trước mặt gấu nâu Kodiak, báo tuyết chẳng khác nào một đứa trẻ con, nhào lên người gấu nâu Kodiak cắn xé một trận.
Tạ Xuân Minh nhe răng: “Con gấu này của cậu không thể thường xuyên thả ra được à, xem con nhà người ta thèm đến mức nào rồi kìa?”
Dư Phong thản nhiên nói: “Cứ để nó thèm đi.”
Gấu nâu Kodiak là loài gấu có kích thước lớn nhất thế giới, đứng đầu chuỗi thức ăn, các tinh thần thể bình thường nhìn thấy đều sợ hãi, nên Dư Phong thường không thả nó ra.
Cả nhóm quậy đến mười giờ tối mới ai về nhà nấy.
…
Sau khi gia nhập Phòng Hành động, ngoài việc phải đến Phòng Hành động để huấn luyện, các lớp học ở Phòng Quản lý Đặc biệt vẫn diễn ra như thường lệ.
Giai đoạn đầu của các khóa học tại Phòng Quản lý Đặc biệt là học lý thuyết cơ bản vào buổi sáng do cô giáo Thẩm Nghiên phụ trách, buổi chiều là lớp rèn luyện thể lực do thầy giáo Dương Thụ, người đàn ông trung niên gặp ở cổng ký túc xá hôm đó phụ trách.
Thầy Dương Thụ là người có tác phong sấm rền gió cuốn, vừa vào đã là chạy bền 6000m cộng với 4 hiệp 50 lần gập bụng, 50 lần hít đất, 20 lần hít xà, 20 lần squat một chân, Dẫn đường giảm một nửa.
Giải Ngâm đến muộn, thầy giáo không có lý do gì để giảng lại kiến thức đã dạy hoặc cho cậu vài ngày để thích nghi, vì vậy thầy Dương Thụ đã "chu đáo" giảm cho cậu một nửa khối lượng của Dẫn đường.
Giải Ngâm vừa thở phào một hơi thì đã nghe Dương Thụ nói: “Động tác nhanh nhẹn lên, đừng lề mề nữa! Đây mới chỉ là động tác khởi động, ai không hoàn thành trong vòng nửa tiếng thì tối làm gấp đôi!”
Giải Ngâm: "..."
Nắng tháng chín vẫn còn rất gắt, Dương Thụ ngồi hóng mát dưới bóng cây, một con báo săn với đôi chân thon dài đi đi lại lại giữa đám người. Thấy Hoàng Phong chạy xong 6000 mét với tốc độ cực nhanh và bắt đầu hít đất, nó liền nhảy thẳng lên lưng người ta, nằm ì ra đó.
Hoàng Phong chửi thề một tiếng.
Làm xong động tác khởi động, Giải Ngâm đã mồ hôi đầm đìa, nhưng Dương Thụ chỉ cho họ nghỉ mười phút rồi bắt đầu luyện tập đối kháng.
Nhóm luyện tập đối kháng được quyết định bằng cách bốc thăm, Giải Ngâm rất "may mắn", bốc trúng Lính gác cấp A, Hoàng Phong.
Hoàng Phong tuy là một kẻ cứng đầu, nhưng thể chất các mặt đều rất mạnh. Động tác khởi động vừa rồi người khác phải cả canh giờ mới làm xong, mồ hôi nhễ nhại, còn hắn thì hay rồi, làm xong từ sớm rồi nghỉ ngơi một bên, người ngợm khô ráo sạch sẽ.
Bốc trúng Giải Ngâm, Hoàng Phong còn chẳng thèm tỏ vẻ khinh bỉ, trực tiếp hỏi Dương Thụ có thể đổi người không.
Dương Thụ: “Lý do.”
Hoàng Phong: “Yếu quá, lãng phí thời gian. Hay là thầy luyện với em đi?”
“Lý do không hợp lệ.” Dương Thụ lười để ý đến hắn, bấm đồng hồ bấm giờ, “Bắt đầu!”
Kết quả là, cả một buổi chiều Giải Ngâm bị hành cho ra bã năm mươi bảy trận.
Hoàng Phong: “Dẫn đường cấp S? Chỉ thế thôi à?”
...