Dẫn Đường Hệ "Câu Dẫn" Hôm Nay Vẫn Bị Tinh Thần Thể Bám Dính

Chương 11.1

Trước Sau

break

Trong đêm tối, cánh cửa sổ đóng chặt bị đẩy ra, một bóng đen lẻn ra ngoài, còn không quên dùng chóp đuôi đẩy cửa đóng lại.

Người đàn ông vốn đang ngủ trên giường bỗng mở mắt, anh trở mình xuống giường, đi theo bóng đen đó.

...

Thành phố Kinh Vân về đêm, đèn neon lấp lánh, dưới những tòa nhà cao tầng xe cộ tấp nập, những "cú đêm" quậy phá khắp nơi. Rắn Mamba đen quả không hổ danh là loài rắn trên cạn nhanh nhất thế giới, nó lướt qua đám đông mà không ai kịp nhận ra đó là gì.

Bùi Hành Thù di chuyển trên các mái nhà, anh không thể luồn lách khắp nơi như con rắn Mamba đen. Với tốc độ hiện tại của mình mà xuất hiện trước mặt người khác, kỳ sau của chương trình "Khám Phá Khoa Học" chắc chắn sẽ là anh.

Tuy nhiên, điều khiến Bùi Hành Thù không ngờ tới là con rắn Mamba đen lại chạy đến Cục An ninh Đặc biệt.

Nó đến tòa nhà ký túc xá phía sau sân huấn luyện.

Con rắn Mamba đen men theo bức tường ngoài của ký túc xá trườn lên, nhìn biên độ uốn lượn của nó cũng có thể thấy nó đang rất phấn khích.

Con rắn đen nhỏ quen đường quen lối bò đến trước một cửa sổ, cái đầu hình chữ nhật cứ dúi dúi, rồi chui qua khe cửa sổ không được đóng chặt.

Khóe mắt Bùi Hành Thù giật giật, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng. Anh do dự không phẩy một giây giữa việc quay về và vào xem con rắn ngốc đang giở trò quỷ gì, rồi quyết đoán chọn vế sau.

Sau đó, anh nhìn thấy con rắn ngốc đó cứ uốn éo, uốn éo, rồi "vèo" một cái chui vào trong chăn của người nọ!

Bùi Hành Thù: "!"

Bùi Hành Thù lập tức đưa tay ra bắt!

Giải Ngâm đang ngủ mơ màng, vô thức nheo mắt, liền thấy một bóng người lén lén lút lút trước giường mình, đột nhiên một bàn tay thò vào!

Giải Ngâm lập tức nắm lấy tay người đó!

Một dòng điện tê dại mạnh mẽ tức thì truyền qua cơ thể hai người, cả hai cùng cứng đờ.

Bùi Hành Thù cúi đầu, dưới ánh trăng mờ ảo, đôi mắt của người bên dưới tựa như những vì sao khóa chặt lấy anh, trong đó như đang nói: Nhìn kìa! Biến thái!

Bùi Hành Thù mở miệng: “Tôi không phải...”

Giải Ngâm ngắt lời: “Ừ.”

Bùi Hành Thù: ...

Anh còn chưa nói xong.

Giải Ngâm không đợi anh nói hết, trực tiếp vung một cú đấm tới!

Lồng ngực vẫn còn phập phồng nhẹ, rõ ràng là tức không nhẹ.

Cậu vốn tưởng người này là một quân tử nho nhã, ai ngờ lại lẻn vào phòng cậu mấy đêm liền!

Bùi Hành Thù hoàn toàn không ngờ người này sẽ ra tay, suýt nữa thì bị đánh trúng, cơ thể đã theo bản năng né tránh trước một bước.

Bùi Hành Thù giải thích: “Có một con rắn chạy vào chăn của cậu, tôi sợ nó cắn cậu!”

Giải Ngâm nghi ngờ, cậu đi đến bên giường, một tay lật tung chăn lên!

... Bên trong trống không.

Bùi Hành Thù ôm trán.

Giải Ngâm nói đầy ẩn ý: “Đội trưởng, chúng ta đều phải dũng cảm đối mặt với chính mình.”

Hàm ý: Anh là gay kín thì đừng có giả vờ nữa.

Thái dương Bùi Hành Thù giật liên hồi.

Ở phòng bên cạnh, Đinh Phú Thần tóc vàng đang thức đêm chơi game bỗng vểnh tai, vớ lấy điện thoại rồi lao ra ngoài:

“Người anh em đừng sợ, tôi đến cứu cậu đây!”

Đinh Phú Thần một cước đá văng cửa ký túc xá 310.

“Rầm!” Cánh cửa gỗ chắc chắn đập vào chặn cửa rồi bật ngược lại, Đinh Phú Thần giơ điện thoại, cùng người đàn ông cao lớn đẹp trai trong phòng mắt to trừng mắt nhỏ.

Thính giác và tốc độ của Lính Gác đều thuộc hàng đỉnh, chẳng mấy chốc ngoài cửa đã tụ tập ba bốn người, ai nấy đều trợn tròn mắt: “Bùi, Bùi Hành Thù?!”

“Soạt! Soạt!” Lại có mấy cánh cửa mở ra, có người chạy về phía này.

Có người quay đầu, tự cho là nói nhỏ: “Là Đội trưởng Bùi thật à?”

“Là anh ấy! Là anh ấy! Trời đất ơi nam thần của tôi!!”

“Sao nam thần của cậu lại ở đây?”

“Làm sao tôi biết được? Chết tiệt! Nam thần của tôi trước đó đột nhiên công khai xu hướng tính dục, lẽ nào là vì...?!”

Ánh mắt của mấy người đồng loạt nhìn về phía Giải Ngâm bên trong.

Bùi Hành Thù ôm trán, lần này thì triệt để không thể giải thích rõ nữa rồi.

...

Ngày hôm sau, Bùi Hành Thù xuất hiện ở phân cục với khuôn mặt đen như đít nồi. Những người vốn đang xì xào bàn tán, thấy đương sự định lên trêu chọc liền lập tức như bôi dầu dưới chân mà lượn một đường lớn để tránh giẫm phải mìn.

Mọi người đã quen với chuyện này, ai cũng biết đội trưởng Bùi lúc mới ngủ dậy rất cáu kỉnh, chỉ có khoảng thời gian trước tinh thần phơi phới mới là có vấn đề.

Đồng nghiệp A: “Mặt lão đại thối như vậy, lẽ nào thật sự là hiểu lầm?”

Đồng nghiệp B: “Người khác không biết chứ cậu không biết à? Hai người mới gặp nhau mấy lần, làm sao có thể yêu đương được. Chắc lại là con rắn kia gây chuyện rồi.”

Đồng nghiệp A bừng tỉnh: “Cũng phải.”

Mậu Xuân Sơn chẳng quan tâm sắc mặt anh thế nào, trực tiếp tóm lấy người hỏi: “Nghe nói cậu với Tiểu Giải gần đây tiến triển rất thuận lợi?”

Bùi Hành Thù nghe vậy liền biết chuyện tối qua đã lan ra, anh đau đầu: “Không có chuyện đó, là hiểu lầm thôi.”

Đôi mắt không lớn của Mậu Xuân Sơn nheo lại đầy nguy hiểm.

Bùi Hành Thù chịu thua: “Chúng tôi chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường, tôi không thích kiểu này, người ta cũng không thích đàn ông.”

“Cậu không thử sao biết được?” Mậu Xuân Sơn nhìn bộ dạng dầu muối không ăn của anh, thầm nghĩ, được rồi, không thích thì tìm người khác, Dẫn đường nam cũng không phải là không có.

...

Văn phòng Phòng Hành động.

Đội trưởng Bùi hôm nay dường như còn cáu kỉnh hơn mọi khi, cách hai lớp cửa cũng có thể cảm nhận được khí tức "người lạ chớ lại gần" tỏa ra từ anh, khiến một đám Lính gác và Dẫn đường trong văn phòng đứng ngồi không yên.

Mọi người không thể ở yên trong văn phòng, thấy Dư Phong dẫn người mới đi huấn luyện, ai nấy đều như tìm được cớ, chen chúc đi theo.

Bùi Hành Thù giao nhiệm vụ huấn luyện người mới cho Dư Phong, Dư Phong liền tạm thời lập ra một kế hoạch huấn luyện cho Giải Ngâm.

Khi không có nhiệm vụ, người của đội Hành động đều rảnh rỗi sinh nông nổi, Tạ Xuân Minh tự mình xung phong làm bạn luyện, các đồng đội khác cũng kéo đến "chỉ điểm giang sơn", nhất thời phòng huấn luyện trở nên ồn ào náo nhiệt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương