Người của Công Bá gia nhận được truyền âm vội vàng lao ra khỏi phòng với tốc độ nhanh nhất. Chỉ thấy một luồng kim quang khổng lồ từ trên trời giáng xuống, dừng lại giữa không trung, ngay phía trên viện của Mộc Nam Cẩm.
“Chuyện... chuyện này...” Đám đệ tử Công Bá gia kinh hãi chỉ tay lên cột sáng vàng kim khổng lồ trên không trung: “Đây... đây là thông đạo phi thăng sao?”
“Là Thiếu chủ, Thiếu chủ thật sự phi thăng rồi!”
Mọi người nhìn thấy bóng dáng Mộc Nam Cẩm chậm rãi bay lên, kim quang chiếu rọi lên gương mặt lạnh lùng của nàng, vừa uy nghiêm lại vừa thần thánh.
Các trưởng lão Công Bá gia vừa mừng rỡ vừa nghi hoặc: “Chẳng phải đã nói ba năm nữa mới có thể phi thăng sao? Sao nàng lại lập tức phi thăng thế này?”
Công Bá Tĩnh Phỉ dẫn theo Mộc Tinh Linh xuất hiện bên cạnh các trưởng lão: “Nàng bảo nàng không cần độ kiếp cũng có thể phi thăng.”
Trưởng lão kinh ngạc: “Còn có chuyện tốt thế này sao?”
Không cần trải qua lôi kiếp dày vò, cũng không phải đối mặt với nguy cơ bỏ mạng, đúng là phúc khí tu luyện mười kiếp mới có được.
Công Bá Tĩnh Phỉ đoán mò: “Chuyện này có lẽ là vì nàng đã giúp thần thú cùng hung thú sống lại, còn hỗ trợ Thần Khí khôi phục thần lực nên mới có được vinh hạnh này, đạt được sự tán thành của chư vị thần tiên mới không cần độ kiếp.”
Đám đệ tử Công Bá gia vô cùng hưng phấn, đồng thanh chúc mừng: “Chúc mừng Thiếu chủ! Chúc mừng Thiếu chủ phi thăng thành tiên!”
Bá tánh bên ngoài Công Bá thành cũng nhìn thấy cột sáng phi thăng chọc trời.
“Mọi người mau nhìn xem, cột sáng vàng kim kia là thứ gì thế?”
“Ta nhìn thấy trong cột sáng có một người, hình như là Công Bá Thiếu chủ!”
“Công Bá Thiếu chủ đang làm gì vậy? Đang tu luyện công pháp sao?”
Các đệ tử trông coi cửa hàng của Công Bá gia hưng phấn hô lớn: “Chúng ta nhận được tin tức, Thiếu chủ nhà chúng ta phi thăng! Thiếu chủ nhà chúng ta phi thăng thành tiên rồi!”
Toàn bộ Công Bá thành tức khắc xôn xao.
“Công Bá Thiếu chủ phi thăng sao?”
“Thiên Đình chẳng phải vừa mới tái thiết, cần chờ thêm ba năm nữa mới có thể phi thăng sao?”
“Lừa người đấy à? Phi thăng mà lại không có lôi kiếp sao?”
Đệ tử Công Bá gia đáp: “Thiếu chủ nhà chúng ta được thần tiên chiếu cố, không cần độ lôi kiếp mà trực tiếp phi thăng thành tiên!”
Vừa dứt lời, đám đông lập tức càng thêm xôn xao.
“Không cần độ lôi kiếp cũng có thể phi thăng thành tiên sao? Thật hay giả thế?”
“Độ lôi kiếp vốn cửu tử nhất sinh, Công Bá Thiếu chủ lại không cần độ kiếp, vận khí của nàng cũng quá tốt rồi!”
“Công Bá Thiếu chủ mới bao nhiêu tuổi mà đã phi thăng thành tiên rồi?”
Những đại năng ở khắp các đại lục sau khi nhận được tin tức liền dồn dập thuấn di tới phủ Công Bá.
“Lần này e là thật sự phi thăng thành tiên rồi.”
Mộc Nam Cẩm nhìn tu sĩ kéo đến ngày càng nhiều, truyền âm cho tất cả mọi người: [Hẹn gặp lại chư vị ở Tiên giới.]
[Không biết sau ta thì người thứ hai phi thăng sẽ là ai đây? Hì hì.]
Mọi người: “...”
Mộc Nam Cẩm nhìn về phía đám hung thú ở sau núi phủ Công Bá: “Các ngươi đi cùng ta.”
Đám hung thú đang xem nàng phi thăng nhìn nhau một cái, sau đó bật nhảy vút lên không trung, tiến vào bên trong thông đạo phi thăng, theo nàng cùng tiến về Thiên Đình.
Lúc này, trên bầu trời bắt đầu xoay tròn, chậm rãi hình thành một xoáy nước. Tiếp đó, những Thần Khí từng bay về Thiên Đình lúc trước đã trở lại, xoay quanh thông đạo phi thăng, giống như đang hoan nghênh Mộc Nam Cẩm, dẫn dắt nàng cùng đám hung thú tiến vào Thiên giới, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Đám đông lưu luyến mãi không nỡ thu hồi ánh mắt.
“Đây là phi thăng sao? Sao ta cứ cảm thấy giống như đại thần quy vị thế?”
“Ta cũng cảm thấy như vậy.”
Các đại năng của Tu Tiên Giới nhìn nhau một lượt, có người cất lời: “Chư vị, ba năm sau xem ai có thể trở thành người thứ hai phi thăng.”
“Thế thì nhất định là ta rồi.”
Các đại năng khác không hẹn mà cùng lên tiếng, sau đó lại đồng loạt “hừ” lạnh một tiếng rồi thuấn di rời đi.
Cùng lúc đó, Mộc Nam Cẩm rốt cuộc cũng được nhìn thấy tiên cảnh chân chính.
Mây mù lượn lờ, những tòa cung điện nguy nga tráng lệ điểm xuyết giữa mây trời, xa hoa lộng lẫy, khiến người ta mê mẩn.
Kim quang phi thăng cùng các Thần Khí đưa Mộc Nam Cẩm tới bên ngoài Cửu Tiêu Điện, còn đám hung thú phi thăng cùng nàng lại được đưa tới nơi khác.
Nàng khẽ chớp mắt, kim quang tiêu tan, các Thần Khí bay vào trong đại điện.
Mộc Nam Cẩm cũng đi theo vào trong, ngay sau đó từng gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ lần lượt xuất hiện trước mắt nàng.
Những người này rất giống với đám bằng hữu mà nàng từng quen biết ở Đại Càn, thế nhưng nàng lại cảm thấy họ không hoàn toàn giống với những người mình từng quen, có lẽ là vì đối phương đã khôi phục thân phận thần tiên, khí chất cùng thần thái trên người cũng đã trở nên khác xưa.
Chư vị thần tiên dồn dập nở nụ cười rạng rỡ.
“Ha ha, Mộc Nam Cẩm, chúng ta lại gặp nhau rồi!”
“Mộc nha đầu, ngươi không hề nuốt lời.”
“Mộc Nam Cẩm, gặp lại ngươi thật vui, cứ như vẫn còn đang ở điện Thái Kim của nước Đại Càn.”
Mộc Nam Cẩm bước nhanh vào đại điện, nhìn chư vị thần tiên đứng hai bên nghênh đón mà gọi tên từng người: “Lưu Thiên hộ, Khám đại nhân, Đặng đại nhân, Lễ Bộ thượng thư...”
Lưu Thiên hộ sửa lời nàng: “Này, Mộc Nam Cẩm, sao ngươi vẫn gọi ta là Thiên hộ? Ngươi quên chuyện sau này ta được thăng làm Đô chỉ huy đồng tri rồi ư?”
Có điều khi ấy Mộc Nam Cẩm đã không còn làm việc dưới trướng hắn, thế nên nàng vẫn quen gọi hắn là Lưu Thiên hộ, thỉnh thoảng mới gọi hắn là Lưu đại nhân.
Mộc Nam Cẩm hỏi hắn: “Vậy hiện tại ngươi cũng đâu phải Lưu đại nhân nữa, ta nên xưng hô với ngươi thế nào?”
“Ta...” Lưu Thiên hộ cười đáp: “Ta vốn họ Lưu, hiện giờ thân phận là Thiên tướng, ngươi có thể gọi ta một tiếng Tiên quân.”
Mộc Nam Cẩm liền gọi: “Lưu Tiên quân.”
“Ôi ——” Lưu Thiên hộ cười càng vui vẻ.
Các thần tiên khác trêu chọc hắn: “Lưu Tiên quân cười cứ như một đứa trẻ vậy.”
Lưu Thiên hộ nói: “Ta vui mà, dù sao kể từ hôm nay thân phận của Mộc Nam Cẩm lại thấp hơn ta rồi, về sau lại có thể nghe ta sai phái tiếp.”
Mộc Nam Cẩm: “...”
[Không thể nào?]
[Sau khi phi thăng ta lại phải làm thủ hạ của hắn sao?]
[Sao lại khiến ta có cảm giác như ta chưa hề phi thăng, ngược lại giống như trọng sinh quay về vài thập kỷ trước, lần đầu tiên gặp Lưu Bách hộ thế này.]
[Chắc chắn ta phi thăng giả rồi, hay là quay về Tu Chân Giới để phi thăng lại lần nữa.]
“Ha ha.”
Chư vị thần tiên đều bị tiếng lòng của nàng chọc cho bật cười.
“Mộc Nam Cẩm, nghe phong ——”
Một giọng nói trầm hùng từ trên đế tọa truyền xuống.
Chư vị thần tiên nhanh chóng thu lại nụ cười, khôi phục vẻ uy nghiêm.
Lưu Tiên quân huých nhẹ Mộc Nam Cẩm: “Thiên Đế đang gọi ngươi đấy, mau tiến lên đi.”
Mộc Nam Cẩm truyền âm cho hắn: [Vừa rồi ta nghe Thiên Đế nói “nghe phong”, có phải hắn sắp phong tiên vị cho ta không?]
Lưu Tiên quân đáp lại nàng: [Đúng rồi, ngươi mau qua đó đi.]
[Ta có thể từ chối tiên vị hay không? Ta chỉ muốn làm một tiên nhân bình thường thôi.]
[Ngươi đấy, ngươi đấy, sao lại sợ làm quan thế hả?] Lưu Tiên quân tức giận trừng mắt nhìn Mộc Nam Cẩm: [Ở Tiên giới bắt buộc phải có tiên vị, bằng không một bước cũng khó đi. Thiên binh tuần tra Tiên giới sẽ coi ngươi là tội tiên bị tước tiên tịch, bắt ngươi lại hoặc đuổi khỏi Thiên Đình.]
Thấy Mộc Nam Cẩm có vẻ không muốn tiến lên cho lắm, hắn lại nói: [Ngươi cứ yên tâm đi, ngươi vừa mới phi thăng, Thiên Đế không thể nào phong cho ngươi chức quan lớn được đâu, cùng lắm chỉ là một tiểu tiên tử thôi, mà tiểu tiên tử thì chẳng cần quản bất kỳ việc gì.]
Mộc Nam Cẩm nhíu mày: [Tiểu tiên nữ không phải giống như cung nữ trong hoàng cung, thân phận thấp hèn đấy chứ?]
[Đương nhiên là không rồi. Tiểu tiên nữ tuy phải nghe lời thần tiên có tiên tịch cao hơn, nhưng sẽ không hèn mọn như vậy. Thần tiên cũng chẳng coi họ như nô lệ mà sai phái, ngược lại còn quan tâm chiếu cố chu đáo, giúp tu vi của họ nâng cao. Ngươi đừng có mà lề mề nữa, mau tiến lên tiếp chỉ đi!]
[Ồ.]
Mộc Nam Cẩm bước nhanh tới trước mặt Thiên Đế.