Tiễn bóng dáng Lý Lan Thảo khuất khỏi tầm mắt, Hoàng Thuật Ngọc quay lại nhà bếp tiếp tục làm việc, treo chiếc chổi bếp dưới mái hiên.
Không biết cây gậy chống dây phơi đã đổ từ lúc nào, chiếc chăn bông vắt trên dây bị kéo lê xuống đất. Hoàng Thuật Ngọc vội đi tới, nhặt cây gậy lên chống lại sợi dây, phủi sạch bụi bám trên chăn, rồi lật mặt chăn lại, cầm gậy đập mạnh. Bụi bay mù mịt.
Hoàng Thuật Ngọc bước ra từ phía sau chăn, bất ngờ nhìn thấy bố đang đứng ở cổng sân, cũng chẳng biết ông đã đứng đó bao lâu. Ánh mắt bố khiến người ta không sao đoán được ông đang nghĩ gì. Đúng lúc Hoàng Thuật Ngọc định lên tiếng phá tan sự im lặng, bố mở lời:
“Thuật Ngọc, lần này con đến nông trường quốc doanh ở Tây Song Bản Nạp.”
Trong lá thư cuối cùng giữa cô và Chu Tu Vinh, anh từng nhắc đến chuyện đất nước muốn có một tấn cao su khô thì phải dùng bốn tấn gạo đổi với người nước ngoài, mà cao su khô phải trải qua tầng tầng ngăn trở mới có thể đến tay chúng ta. Muốn thay đổi tình trạng này, cách tốt nhất là xây dựng thêm một căn cứ cao su. Kế hoạch gây dựng một vùng rừng cao su ở Tây Song Bản Nạp ra đời từ đó. Cấp trên dự định cải tổ Binh đoàn Sản xuất Xây dựng Lôi Châu thành nông trường quốc doanh. Rất nhiều quân nhân chuyển ngành và quân nhân phục viên sẽ tập trung về đó, đồng thời cũng sẽ có một nhóm thanh niên trí thức từ thủ đô, Thượng Hải, Sơn Thành và tỉnh Hồ Nam lên đường đến đó, khai phá và gây dựng căn cứ rừng cao su thứ hai của đất nước.
Hoàng Thuật Ngọc có một dự cảm mãnh liệt: suất vào làm công nhân nông trường quốc doanh này chính là khoản bù đắp Chu Tu Vinh dành cho cô.
Chu Tu Vinh đang ở tận vùng Tây Bắc, vậy mà lại am hiểu tình hình nơi biên cương Tây Nam, thậm chí còn có thể kiếm cho cô, một người ở tận tỉnh Hồ Nam, một suất công nhân nông trường quốc doanh. Một Tiểu đoàn trưởng thuộc đơn vị quân đội Tây Bắc thật sự có thể làm được chuyện này sao?
Hoàng Thuật Ngọc nhớ đến lá thư vô cùng văn vẻ kia. Trong thư, vợ Chu Tu Vinh là Tống Cầm viết:
“Một con cá biển vô tình bơi vào một con sông, lập tức gây ra sự chấn động. Một đám cá nhỏ tôm tép dùng lời nói dối mê hoặc cá biển, dụ nó dẫn chúng ra biển. Không ai ngờ rằng chúng sẽ vì chuyện ấy mà mất mạng.”
Cô ta còn viết:
“Con cá biển quá đỗi chói mắt, đám cá nhỏ tôm tép tranh nhau sán lại gần. Trong số đó có một nhóm dùng lời lừa gạt mê hoặc cá biển, lừa lấy được một chiếc vảy trên người nó. Cá biển mất một chiếc vảy, từ đó mang trên mình một vết nhơ, còn đám lừa đảo kia lại từ đó được sống cuộc sống mà chúng hằng ao ước.”
Lá thư của Tống Cầm đã giải đáp khúc mắc trong lòng cô. Cá biển chính là Chu Tu Vinh. Gia thế Chu Tu Vinh vốn chẳng hề tầm thường, điều này cũng gián tiếp chứng minh suất công nhân nông trường quốc doanh kia là do Chu Tu Vinh kiếm cho cô.
Trước đây cô không hiểu câu chuyện này, nhưng giờ Hoàng Thuật Ngọc đã hiểu. Tống Cầm đang mỉa mai gia đình cô và chính cô.
Hoàng Thuật Ngọc không phải người nóng nảy, cũng không phải người hành động theo cảm tính. Cô sẽ không chỉ vì một lá thư mà từ bỏ suất công nhân nông trường quốc doanh.
“Công nhân nông trường quốc doanh có lương, ở doanh trại, ăn cơm ở nhà ăn.” Mắt Hoàng Thuật Ngọc sáng lên. “Bố, biết đâu mỗi tháng con còn ăn không hết tiêu chuẩn lương thực, có thể gửi về cho nhà mình nữa!”
Chỉ dựa vào mấy màn kịch lớn mà người vợ đã gây ra, suất công nhân nông trường quốc doanh chắc chắn không thể rơi vào tay Thuật Ngọc. Khả năng cao là Chu Tu Vinh đã giúp đỡ. Xem ra gia thế Chu Tu Vinh không phải gia đình công nhân bình thường như lời đồn. Hai người vốn chẳng cùng một con đường, không thành đôi cũng tốt.
Hoàng Hoài Chu chỉnh lại tâm trạng, cười nói:
“Bố cứ chờ ăn lương thực con gái út gửi về cho bố.”
Hai bố con đều không nhắc đến Chu Tu Vinh. Họ đứng trong sân trò chuyện một lúc, sau đó Hoàng Hoài Chu đi làm.
Mặt trời ngả về Tây. Công nhân tan ca, học sinh tan học, khu tập thể nhà máy cơ khí lập tức sôi lên như một giọt nước rơi vào chảo dầu.
Trong con ngõ tụ tập một đám người. Nghe kỹ mới biết đối tượng được họ bàn tán đã đổi thành một người khác.
Có người cố tình làm ra vẻ thần bí, nói khu phố vừa có một người quen biết rộng mới tới. Có người kể vanh vách như tận mắt chứng kiến, nói người này là họ hàng ở nông thôn của một cán bộ nào đó thuộc Hội Hồng Vệ Binh.
---