Hoàng Thuật Ngọc bấm móng tay vào lòng bàn tay: “Anh ấy lấy người khác rồi, cháu phải đến Tây Song Bản Nạp làm thanh niên trí thức.”
Ý là không có kẹo mừng nữa.
Phó viện trưởng Lý muốn nói: Thứ tôi thiếu là kẹo mừng sao? Rõ ràng là tôi thiếu người!
Năm ngoái, ba con lợn rừng đột nhiên xuống núi làm hơn chục dân làng bị thương. Ban Vũ trang dùng tốc độ nhanh nhất tổ chức dân quân tiêu diệt lợn rừng. Dân quân cũng chẳng được lợi lộc gì, có sáu người bị thương nặng, hơn hai mươi người bị thương nhẹ, tất cả đều được đưa đến bệnh viện công xã.
Bệnh viện một lúc tiếp nhận nhiều người bị thương như vậy, nhân lực lập tức thiếu nghiêm trọng, phải khẩn cấp điều động các bác sĩ chân đất của những đại đội lân cận đến hỗ trợ. Có người trong số các bác sĩ chân đất bị choáng khi thấy máu, có người thậm chí còn không biết dùng nước ô-xy già để khử trùng.
Bệnh viện công xã loạn thành một nồi cháo.
Khi đó, học trò của ông là Thái Mẫn đã kéo Hoàng Thuật Ngọc, người tham gia hành động săn lợn rừng, đến giúp đỡ. Phó viện trưởng Lý kinh ngạc phát hiện cô bé này lại có thể tự lấy những mảnh xương vụn trong vết thương của bệnh nhân, biết nối xương, còn biết bó bột.
Nghe học trò nói cô bé sắp xuống nông thôn, ông tìm đến cô bé, hứa rằng chỉ cần cô bé làm thanh niên trí thức ở nông trường gần đây, ông sẽ tìm cách đưa cô bé vào bệnh viện công xã.
Sau đó cô bé nói mình sắp kết hôn, sau khi kết hôn sẽ theo chồng vào quân đội, không thể xuống nông thôn nữa.
Có những người trời sinh đã thích hợp với nghề này, vậy mà lại không biết trân trọng, khiến Phó viện trưởng Lý tức đến mức không chịu nổi.
Bây giờ cô bé không kết hôn nữa, tâm trạng Phó viện trưởng Lý vẫn không có dấu hiệu khá lên, bởi cô bé lại muốn đến Tây Song Bản Nạp làm thanh niên trí thức.
Mấy hôm trước Phó viện trưởng Lý nhận một học trò, chính là thanh niên vừa rời đi. Người học trò này tuy thiên phú không được tốt lắm, nhưng biết phân biệt phải trái. Ánh mắt Phó viện trưởng Lý dừng trên người Hoàng Thuật Ngọc vài giây, rồi lắc đầu bỏ đi.
Chuyện thầy định nhận Thuật Ngọc làm học trò cũng là kết quả của việc Thái Mẫn cố ý làm mối. Mạnh Kim Cúc một lòng muốn Thuật Ngọc lấy quân nhân, làm vợ quân nhân. Khi Thuật Ngọc đề nghị xuống nông thôn, ánh mắt Mạnh Kim Cúc khiến người ta sợ hãi, lời nói cũng đầy tính công kích.
Khoảng thời gian ấy Thái Mẫn luôn thấp thỏm lo sợ, sợ Mạnh Kim Cúc đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, chất vấn tại sao cô lại làm mối để Thuật Ngọc trở thành đàn em của mình! Hỏi cô tại sao lại hại Thuật Ngọc!
May mà Thuật Ngọc là người đáng tin. Khi quan hệ thầy trò giữa Thuật Ngọc và thầy còn chưa chính thức xác lập, Thuật Ngọc không tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai.
Hoàng Thuật Ngọc bước vào văn phòng, tháo gùi xuống, nói với Thái Mẫn rằng chị cả, chị hai và cha cô đều gửi đồ cho cô.
“Chu Tu Vinh cứ thế lấy người khác, không cho em một lời giải thích sao?” Thái Mẫn hỏi.
“Anh ấy kiếm cho em một suất nhân viên nông trường quốc doanh.” Hoàng Thuật Ngọc cất đồ trở lại trong gùi, lấy một lọ thuốc đặt lên bàn.
“Coi như anh ta còn chút lương tâm. Nhưng Tây Song Bản Nạp xa như vậy, dì Mạnh nỡ để em đi sao?” Thái Mẫn bỏ lọ thuốc vào hòm thuốc, đeo hòm lên lưng.
Hoàng Thuật Ngọc đeo lại gùi, đi theo Thái Mẫn ra ngoài, kể cho cô ấy nghe mọi chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này.
Cô khao khát được làm chủ cuộc đời mình, đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, đó là nếu mãi không thể thuyết phục được mẹ, cô sẽ cầm sổ hộ khẩu lén đến Ban Thanh niên Trí thức đăng ký.
Cô sợ nhìn thấy đôi mắt thất vọng của mẹ, vì vậy quyết định lặng lẽ ra đi không nói lời từ biệt.
May mà chị hai đã thuyết phục được mẹ.
Không làm chuyện khiến mẹ đau lòng, tâm trạng Hoàng Thuật Ngọc lập tức trở nên tươi sáng.
Anh cả nói từ khi Thuật Ngọc quyết định ở lại thành phố chờ lấy chồng, nụ cười trên gương mặt cô ngày càng ít đi, tâm sự cũng ngày càng nặng nề. Ngày nghỉ, chị dâu đưa Thuật Ngọc sang chơi, chị dâu nói chỉ có lúc này trên mặt Thu Ngọc mới xuất hiện được chút ít nụ cười.
Nụ cười đã lâu không thấy xuất hiện trên mặt Thuật Ngọc, khiến Thái Mẫn ngẩn người trong chốc lát. Cô ấy tháo gùi trên người Thuật Ngọc xuống, tự đeo lên vai, cười nói: “Chị phải đến nhà khách công xã, tiện đường về nhà cất gùi. Em tự đi Ban Vũ trang nhé.”
---