Thập Niên 70: Vừa Theo Quân Đã Phát Hiện Mình Gả Nhầm Người

Chương 14

Trước Sau

break

Không còn cách nào khác, trong những tiểu thuyết niên đại cô từng đọc, xác suất gặp bọn buôn người trên tàu xanh thật sự quá cao.

Cô chắc chắn phải đề phòng cẩn thận hơn.

Con bé này không dễ mắc câu nhỉ.

Người phụ nữ mặt tròn trao đổi ánh mắt với người đàn ông bên cạnh.

Bọn họ đúng là bọn buôn người. Vốn dĩ hai người phải xuống tàu từ ga trước rồi.

Nhưng mắt của hai người rất tinh, chỉ liếc một cái đã nhận ra Thẩm Ý Đường cải trang mà vẫn không giấu được nét đẹp.

Cho dù Thẩm Ý Đường mặc quần áo vá chằng vá đụp, vẫn có thể nhìn ra khí chất của cô khác hẳn những người xung quanh.

Đáng tiếc cậu bé đi cùng Thẩm Ý Đường là người câm, tuổi cũng hơi lớn.

Nếu nhỏ hơn một chút, sau khi bắt cóc cả hai đi, bọn chúng còn có thể bán cậu bé cho những gia đình muốn có con trai!

“Em gái, sao chỉ có hai chị em vậy? Người lớn nhà em đâu?” Người phụ nữ mặt tròn tiếp tục cười hỏi: “Hai chị em ngồi tàu đi đâu thế? Đi nương nhờ người thân bạn bè à? Hay là đi làm gì?”

Ánh mắt hai tên buôn người cứ dán chặt lên mặt Thẩm Ý Đường.

Đã bôi đen mặt mà đường nét còn nổi bật như vậy, không biết rửa sạch lớp tro đi thì sẽ xinh đẹp đến mức nào?

Vừa hay gần đây có một người mua ở vùng núi muốn mua một cô vợ xinh đẹp từ thành phố.

Tốt nhất là cô gái có học thức, như vậy thế hệ sau sinh ra mới thông minh, mới biết đọc sách.

Hai tên buôn người đã tìm kiếm rất lâu mà vẫn chưa gặp được người thích hợp.

Bây giờ nhìn ra Thẩm Ý Đường còn là người có học, trong lòng chúng mừng rỡ, cảm thấy cô chắc chắn có thể bán được giá cao.

Hai tên buôn người làm sao chịu buông tha cô?

Người phụ nữ buôn người mặt tròn còn bám theo Thẩm Ý Đường đến tận đầu toa, vui vẻ bắt chuyện:

“Em gái, chị không phải người xấu đâu. Chị chỉ thấy em rất có duyên, lại dẫn theo em trai nên đi lại không tiện, vì thế mới muốn nói chuyện với em, tiện thể giúp em một tay.”

Người phụ nữ buôn người tự xưng là chị Tình. Mặc dù Thẩm Ý Đường hoàn toàn không để ý đến bà ta, chị Tình vẫn trơ mặt nói:

“Chị thấy em trai em bị câm. Chị biết ga kế tiếp có một thần y chuyên chữa bệnh câm. Em có muốn đưa em trai đi cùng chị xem thử không?”

Nhà nào có người bệnh, bình thường nghe người khác nói có thể chữa khỏi bệnh, chắc chắn sẽ động lòng.

Nhưng đối phương càng nhiệt tình, lòng đề phòng của Thẩm Ý Đường lại càng tăng.

Cô nắm chặt tay Thẩm Quốc Khánh. Khi nhìn thấy một nhân viên công an đường sắt đeo băng tay đỏ đang đi tới, Thẩm Ý Đường lập tức kéo Thẩm Quốc Khánh chạy đến.

“Đồng chí công an, tôi nghi hai người kia là bọn buôn người.”

Lúc Thẩm Ý Đường nói chuyện với nhân viên công an đường sắt, chị Tình thấy tình hình không ổn, lập tức kéo người đàn ông bên cạnh lẻn đi.

Nhân viên công an quay đầu lại nhưng không thấy người đâu. Hơn nữa lúc này tàu vừa vào ga, số người lên xuống đông nghịt.

Anh cũng không thể xác định được những kẻ buôn người không quen biết giữa đám đông hỗn loạn.

Nhưng bọn buôn người đáng căm hận đến mức nào chứ!

Nhân viên công an hỏi kỹ về đặc điểm ngoại hình của bọn chúng, định trở về tìm người vẽ chân dung, sau khi xác định thân phận bọn buôn người sẽ dán lên các toa tàu để cảnh báo mọi người.

Vừa hay Thẩm Ý Đường biết vẽ, cô lấy giấy bút vẽ chân dung hai tên buôn người.

Nhân viên công an vừa nhìn đã nhận ra, đúng là những kẻ buôn người đang bị cảnh sát truy nã.

Anh lập tức phối hợp với nhân viên trên tàu, bắt đầu phát thông báo trên tàu xanh rằng có bọn buôn người xuất hiện. Mọi người phải trông chừng trẻ nhỏ và tài sản bên cạnh, không được dễ dàng tin người lạ đến bắt chuyện!

Trong các toa tàu cũng bắt đầu dán chân dung bọn buôn người, nhưng hai kẻ kia đã xuống tàu từ lâu.

Phát hiện ngay cả trong nhà ga cũng đang truy bắt mình, chúng vội vàng trốn lên một chuyến tàu khác.

“Mẹ kiếp, con đàn bà đó đúng là ranh ma.” Tên đàn ông âm thầm nghiến răng. Bây giờ thân phận của chúng đã bại lộ, chỉ còn cách nghĩ biện pháp che giấu bản thân.



 

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương