“Chị gái! Chị gái! Có phải chị gái đã bị bọn buôn người bắt cóc rồi không!”
Thẩm Quốc Khánh khóc đến đỏ hoe cả mắt, khiến những người xung quanh đều lần lượt quay đầu nhìn lại.
Thời tiết lạnh giá như vậy, một đứa trẻ bảy tám tuổi đứng khóc nức nở bên ngoài ga tàu, ai nấy đều cho rằng cậu bé đã bị lạc mất người nhà.
Có người tốt bụng ngồi xổm xuống hỏi thăm tình hình của Thẩm Quốc Khánh, nhưng cậu bé không biết nói.
Cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu, cũng chẳng có ai hiểu được.
“Đứa bé này bị câm à.” Có người thở dài.
Một đứa trẻ câm có hỏi cũng chẳng hỏi được gì, tốt nhất là đưa đến đồn công an, nhờ các đồng chí công an giúp cậu tìm người nhà!
“Á á á á!”
“Á á á á!”
Chị ơi, chị ơi, chị đang ở đâu?
Thẩm Quốc Khánh đứng giữa dòng người chen chúc, đau khổ và bất lực nhìn dòng người qua lại.
Bông tuyết rơi trên mặt cậu, lạnh buốt đến thấu xương.
Năm xưa, khi cha mẹ nuôi qua đời, cậu cũng từng rơi xuống vực sâu như vậy.
Bây giờ chị cũng sắp biến mất sao?
Thẩm Quốc Khánh còn nhỏ bị nỗi sợ hãi khổng lồ cuốn phăng. Cậu cảm giác mình đang chìm trong một khoảng không tối đen, bóng tối và hoảng loạn từ bốn phía ập xuống, đè nặng khiến cậu không thể thở nổi.
Toàn thân cậu run rẩy vì sợ hãi, cổ họng khóc đến bật máu, vậy mà xung quanh vẫn không có tin tức gì về chị.
Tay chân cậu tê dại vì sợ, dáng vẻ bất lực và hoảng hốt khiến những người tốt bụng xung quanh không đành lòng nhìn tiếp.
“Cháu đừng sợ. Chú đưa cháu đến đồn công an tìm các đồng chí công an, nhất định sẽ tìm được người nhà cho cháu.”
“Chị… chị… không thấy…”
Trong lúc cuống quýt, Thẩm Quốc Khánh túm lấy bộ quân phục màu xanh trên người người kia, khó khăn lắm mới bật ra được một câu khàn khàn từ cổ họng.
Bởi vì cậu là người câm, dù cha mẹ nuôi từng dạy cậu cách phát âm bằng cổ họng, nhưng những lời nói ra vẫn vì không nghe được mà trở nên méo mó, sai lệch.
Người kia cau mày, mất một lúc lâu mới hiểu được Thẩm Quốc Khánh đang nói chị gái mất tích.
Thẩm Quốc Khánh vô cùng sốt ruột, chị mất tích rồi!
Người chị dịu dàng xinh đẹp, luôn mỉm cười khen cậu đã biến mất rồi! Không còn nữa rồi!
Cứ như thể chị chưa từng sống trên đời này!
Thẩm Quốc Khánh lại nhớ đến cảnh chị uống thuốc trừ sâu, cả người lạnh ngắt nằm trên giường, không còn hơi thở, cũng chẳng còn hơi ấm.
Cứ như thể chị đã chết từ lâu ở quê nhà, những ngày tháng tốt đẹp được ở bên chị chỉ là một giấc mơ của cậu.
Năm xưa, sau khi cha mẹ nuôi qua đời, Thẩm Quốc Khánh cũng từng bất lực và hoảng sợ như thế.
Tiếng gào khóc xé lòng của Thẩm Quốc Khánh thực ra đã truyền đến tai Thẩm Ý Đường từ lâu.
Nhưng lúc này, cô đang bị người ta dùng khăn tay bịt chặt miệng mũi, thuốc mê trên khăn cũng khiến toàn thân Thẩm Ý Đường mềm nhũn.
Cô thật sự không ngờ trị an thời đại này lại hỗn loạn đến mức ấy, vậy mà người ta dám bắt cóc người ngay giữa đường!
May mà lúc nhận ra trên khăn có thuốc mê, cô lập tức nín thở.
Khi toàn thân mềm nhũn, sắp ngất đi, Thẩm Ý Đường dùng sức cắn rách đầu lưỡi.
Cơn đau dữ dội truyền từ đầu lưỡi lập tức khiến cô tỉnh táo trở lại.
Cô cũng nhìn thấy kẻ bắt cóc mình không giống bọn buôn người, mà giống người từng được huấn luyện chuyên nghiệp.
Là những kẻ đã hại chết cha mẹ cô sao?!
Bọn chúng còn muốn giết cô!
Lúc này Thẩm Ý Đường đã bị đối phương kéo ra phía sau một cây cột lớn gần đó, định chuyển cô đến nơi vắng vẻ.
Đây là góc khuất của quảng trường ga tàu, lại thêm tuyết càng lúc càng rơi dày, rất ít người chú ý đến động tĩnh bên này.
Rõ ràng những kẻ này đã có chuẩn bị từ trước.
Nếu để chúng chuyển cô đi, e rằng lành ít dữ nhiều.
Thẩm Ý Đường lại hung hăng cắn đầu lưỡi. Nhân lúc cơ thể được cơn đau dữ dội kích thích, khôi phục được chút sức lực, cô dùng đầu đập mạnh vào kẻ đang bắt mình, đồng thời dồn sức đá mạnh vào hạ thân đối phương.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết như lợn bị chọc tiết vang vọng khắp nơi.
Thẩm Ý Đường nhân cơ hội giật lấy chiếc khăn tay dính thuốc mê, dùng sức bịt chặt miệng mũi đối phương.
Người kia rất nhanh đã ngất đi, đồng bọn của hắn còn định chạy tới giúp.
Nhưng động tĩnh bên này quá lớn, hơn nữa vừa rồi Thẩm Quốc Khánh cũng đang điên cuồng chạy khắp nơi tìm chị.
Rất nhiều người tốt bụng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết phía sau cây cột liền theo bản năng quay đầu nhìn sang.
Khi thấy một cô gái trẻ suýt bị người ta dùng thuốc mê làm ngất, tất cả đều chạy tới.
Có người gần đó còn duỗi chân ngáng ngã một tên xấu xa...
---