"Chú xem! Chú chẳng nói đỡ cho cô ta câu nào!" Trần Chư Hành nhạy bén nắm lấy câu này, dường như tìm được bằng chứng đanh thép.
"Điều này chắc chắn chứng minh cô ta không có điểm nào lọt vào mắt chú! Hơn nữa, chú út, con và cô ta căn bản là người của hai thế giới. Để bù đắp ân tình ông nội nợ năm xưa mà phải hy sinh cuộc hôn nhân cả đời con, chuyện này thực sự hợp lý sao???"
Trần Túc Trị không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn chằm chằm anh ta. Ánh mắt sắc bén như chim ưng, dường như có thể xuyên thấu mọi sự ngụy trang, nhìn thẳng vào suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng anh ta.
Trong lòng bàn tay Trần Chư Hành bất giác toát mồ hôi lạnh.
Anh ta lớn lên cùng những truyền kỳ về Trần Túc Trị. Trong số bao nhiêu con cháu ở khu đại viện Tứ Cửu thành, bất kể là nhân vật ngông cuồng thế nào, khi nhắc đến Trần Túc Trị thì không ai là không phục.
Người này dường như sinh ra là để đả kích sự tự tin của người khác, bất luận làm việc gì cũng đều có thể dễ dàng đạt đến độ cao mà người ngoài khó lòng với tới.
Một lúc lâu sau, Trần Túc Trị mới chậm rãi mở miệng, từng chữ rõ ràng: "Người sống trên đời, không thể chỉ hưởng thụ lợi ích gia tộc mang lại, mà lại từ chối gánh vác nghĩa vụ tương ứng."
Anh giơ tay, vỗ nhẹ lên vai Trần Chư Hành, động tác trông có vẻ tùy ý nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân.
"Được rồi, thời gian không còn sớm, nghỉ ngơi sớm đi. Mấy ngày này không có việc gì đặc biệt thì đừng có chạy ra ngoài."
Nói xong, anh nhìn Trần Chư Hành đầy ẩn ý, ánh mắt kia phẳng lặng như nước nhưng lại mang theo sự quyết đoán không cho phép phản bác: "Hửm?"
Trần Chư Hành giống như quả bóng bị chọc thủng, nháy mắt xì hơi, mọi ý định phản kháng giờ khắc này đều tan thành mây khói, chỉ có thể chán nản cúi đầu, thấp giọng đáp: "... Đã biết, thưa chú."
"Con muốn đi tìm việc làm?"
Ôn Kiến Quốc ăn màn thầu, ho khan một tiếng, uống ngụm sữa đậu nành để trôi thức ăn trong miệng xuống rồi mới ngập ngừng nói với Ôn Hi Hòa: "Con muốn tìm việc gì?"
Ôn Hi Hòa nói: "Bệnh viện thì chắc chắn không vào được rồi, con muốn thử đến tiệm thuốc Đông y hoặc hiệu thuốc xem sao. Ở Bắc Kinh chỗ nào có nhiều hiệu thuốc Đông y ạ?"
Sáng nay ngủ dậy cô đã tính toán, hiện tại cả người cô chỉ còn ba mươi lăm tệ.
Hai chị em cô không biết phải ở nhờ nhà Ôn Kiến Quốc bao lâu nhưng dù sao cũng phải trả chút chi phí sinh hoạt, nhà họ Ôn cũng chẳng dư dả gì.
"Muốn nói đến hiệu thuốc thì khu ngõ Đại Sắt Lan là nhiều nhất. Có điều, mấy tiệm thuốc đó thường không dễ nhận người, thím thấy con không cần phải vất vả thế."
Lâm Vệ Hồng lấy cho cô một chiếc quẩy, nói: "Chẳng phải nhà chồng hứa hôn với con có môn đệ rất cao sao? Người ta tùy tiện tìm cho con một công việc cũng tốt hơn con chạy loạn khắp nơi.”
“Hơn nữa, bây giờ Bắc Kinh đông người thế này, học sinh cấp ba còn chẳng có việc làm. Con lại không phải người địa phương, bằng cấp cũng không cao, muốn tìm việc chắc chắn là không dễ dàng."
Ôn Hi Hòa đáp: "Dù không dễ dàng thì cũng phải thử xem sao ạ."
Thấy cô cố chấp, Ôn Kiến Quốc dứt khoát không khuyên nữa, viết cho cô mấy địa chỉ, còn chu đáo ghi rõ đường đi lối lại, đi tuyến xe buýt nào, vé xe bao nhiêu tiền.
...
Một giờ sau.
Ôn Hi Hòa nhìn xe cộ qua lại trên đường lớn, tay cầm tờ giấy, rơi vào trầm mặc. Hình như cô lạc đường rồi.