“Bệnh ở trên thì lấy dưới, bệnh bên trái thì lấy bên phải...” Dương Kế Lâm đứng tại chỗ, lẩm bẩm nhắc lại, trên mặt dần hiện lên vẻ trầm tư suy nghĩ.
Trên đường về nhà họ Ôn, Ôn Bình không giấu nổi tò mò, liền hỏi về chuyện trên tàu hỏa và việc của Dương Kế Lâm.
Ôn Hi Hòa chỉ nói sơ lược vài câu, Ôn Bình nghe xong kinh ngạc trợn tròn mắt: “Chị? Chị biết chữa bệnh sao?”
Ôn Kiến Quốc liếc nhìn Ôn Hi Hòa qua gương chiếu hậu, giọng nói mang theo vài phần xem nhẹ lẫn cảnh cáo: “Chắc là mèo mù vớ cá rán thôi chứ gì? Chú nói cho con biết, con không giống ông nội con đâu, y thuật cao siêu gì!”
“Ngàn vạn lần đừng có tùy tiện chữa bệnh cho người ta. Lỡ chữa xảy ra chuyện, tiền bồi thường cũng đủ khiến con tán gia bại sản!”
Ông đã sớm nghe người trong quê nói rằng Ôn Hi Hòa căn bản chưa từng theo ông cụ Ôn học hành y thuật cho ra hồn. Không phải người trong nghề mà còn thích cậy mạnh, đúng là làm bừa.
Ôn Hi Hòa chỉ mỉm cười, không lên tiếng đáp lại. Ngược lại, Sở Nguyên không nhịn được, lên tiếng bênh vực chị: “Chị con có y thuật thật sự rất giỏi! Trên tàu có rất nhiều người muốn nhờ chị xem bệnh đó!”
Ôn Kiến Quốc hừ một tiếng: “Đó là vì họ thấy không mất tiền thôi!”
Sở Nguyên bĩu môi, vẻ mặt không phục.
Sợ bầu không khí trở nên căng thẳng, Ôn Bình vội vàng giảng hòa, nhanh chóng chuyển đề tài: “Thôi thôi, sắp về tới nhà rồi. Mẹ em vì đón tiếp hai người nên đặc biệt bảo dì Lưu để dành một miếng ba chỉ ngon.”
“Tối nay chúng ta ăn mì tương chiên nhé! Hai người có thích ăn mì không?”
Lúc này là năm 1985, kỳ thi đại học vừa được khôi phục chưa đầy tám năm.
Vật tư tuy đã khá hơn so với những năm trước, nhưng cuộc sống của các gia đình bình thường trong thành phố vẫn còn eo hẹp. Có thể ăn được một bữa mì tương chiên tử tế, tuyệt đối đã là đãi ngộ hiếm hoi.
Nhắc đến ăn uống, Ôn Hi Hòa quả thực cảm thấy bụng đói.
Nửa tháng xuyên không tới đây, lo xong tang sự cho ông nội của nguyên chủ, bán đi chút gia sản ít ỏi, thu dọn hành lý lên thành phố nương nhờ họ hàng. Suốt dọc đường gần như chẳng được ăn mấy bữa ra hồn.
Không phải không muốn ăn, mà là trong túi quá nghèo, lại thêm tem phiếu lương thực có hạn.
...
Đi sâu vào hẻm Kiều Gia, tại căn tứ hợp viện thứ hai.
Lưu Mai Hoa xách chai xì dầu vừa mua bước vào hậu viện, một mùi thịt thơm nồng lập tức xộc thẳng vào mũi.
Bà lần theo mùi hương đi tới cửa bếp nhà họ Ôn, chỉ thấy Lâm Vệ Hồng đang thắt tạp dề, bận rộn bên bếp lò, trong nồi là nước sốt thịt sôi ùng ục, bọt khí liên tục trào lên.
“Ôi chao, Vệ Hồng này, cho nhiều thịt thế à? Đãi khách mà hào phóng thật đấy? Phải đến hai cân chứ?”
Lưu Mai Hoa vươn cổ nhìn vào trong nồi, lại thấy trên thớt bên cạnh là từng bó mì trắng đã cắt gọn gàng, không khỏi tặc lưỡi kinh ngạc: “Trời ơi! Mì cũng phải sáu cân ấy chứ? Toàn bột mì trắng tinh! Nhà cô là có bà con ở nước ngoài tới à?”
Lâm Vệ Hồng dùng chiếc khăn vắt trên vai lau mồ hôi nơi sống mũi, khách sáo cười cười: “Chị Mai Hoa nói đùa rồi, làm gì có bà con nước ngoài. Chỉ là cháu trai cháu gái từ quê lên thôi.”
“Nếu thật là thân thích hải ngoại, thì phải là họ mời chúng tôi ra ngoài ăn tiệm rồi. Nhà tôi đâu sánh được với phúc khí nhà chị, còn có quan hệ nước ngoài.”