Vốn không để ý nhiều đến những chuyện bên ngoài, Thẩm Nhiễm chẳng biết gì về Cố Phi - người chỉ mới chuyển đến Nam Thị vào năm lớp 12, học khác lớp cô.
Mọi thông tin về cậu đều là nhờ Triệu Giai Giai, cô nàng mơ mộng vừa chớm biết rung động, ngày nào cũng lải nhải về cậu ở nhà. Qua đó, Thẩm Nhiễm chỉ lờ mờ biết vài chuyện.
Nghe nói, vì công việc của cha mẹ phải điều chuyển đến một nơi xa xôi hẻo lánh trong hai năm, mà Cố Phi lại đang ở giai đoạn quan trọng của năm cuối cấp ba.
Thế nên, gia đình đã gửi gắm cậu cho dì ruột - tức là vợ giám đốc nhà máy, và cũng chuyển hồ sơ học tập của cậu về Nam Thị để chuẩn bị thi đại học ở đây.
Thành tích của cậu rất xuất sắc. Từ khi Cố Phi chuyển đến, Thẩm Nhiễm gần như chẳng bao giờ giành được hạng nhất toàn khối nữa.
...
Thẩm Nhiễm nhớ, trước đây từng vài lần chạm mặt Cố Phi trong khu tập thể. Mỗi lần gặp, ánh mắt cậu nhìn cô đều lạnh nhạt, thờ ơ.
Có lần, cô đi ngang qua cậu và nhóm bạn, chợt nghe thấy Cố Phi nói: "Đã là bánh bao thì đừng trách chó theo sau."
Cô lập tức cảm thấy câu "bánh bao" kia đang ám chỉ mình.
Thế nhưng, khi cô quay lại nhìn, ánh mắt lạnh lùng của Cố Phi đã dời đi hướng khác.
Hôm nay, cái người thường mang bộ dạng "cấm người lạ tới gần" ấy lại bất ngờ đạp xe đến gần cô. Chân cậu nhẹ nhàng chống xuống, dừng ngay bên cạnh Thẩm Nhiễm.
"Đi đâu? Lên xe, tôi chở một đoạn." Cố Phi nhìn thẳng vào cô.
Thẩm Nhiễm hơi sững người, sau đó dường như hiểu ra điều gì, cô hỏi: "Hôm đó, cậu nhìn thấy tôi rạch bao tải của bà Triệu đúng không?"
Thật ra, hôm đó Thẩm Nhiễm cũng chú ý quan sát xung quanh. Cô cảm giác như đã nhìn thấy Cố Phi đứng gần đó.
Cậu trước đây có lẽ rất xem thường dáng vẻ nhu nhược, luôn cúi đầu nhẫn nhịn của cô trước nhà họ Triệu. Vì thế, cậu không ưa cô, dù cô học giỏi đến đâu, cậu cũng chẳng thèm để tâm.
Ha, nếu tôi cũng có được chỗ dựa vững chắc như cậu, liệu tôi còn phải nhẫn nhịn sao?
Nếu tôi có nơi để đi sau khi rời khỏi căn nhà này, dù chỉ là một túp lều tranh, tôi cũng đủ khả năng phản kháng.
Nhưng tôi không có!
...
Biểu cảm của Cố Phi có chút gượng gạo, nhưng vẫn thành thật đáp: "Ừ, tôi nhìn thấy. Lẽ ra cô phải làm vậy từ lâu rồi."
Thẩm Nhiễm hoàn toàn có thể tranh luận với cậu, nhưng cô không hứng thú. Cô không cần sự thông cảm hay tán thưởng của cậu.
"Không cần đâu, tôi thích đi bộ hơn." Cô nghiêng người, bước đi.
Cố Phi không ngờ mình lại bị từ chối. Gương mặt cậu thoáng chút khó chịu. Sau đó, cậu đạp xe, phóng vút qua Thẩm Nhiễm, biến mất khỏi tầm mắt cô.
...
Chuyện vừa rồi chỉ là một thoáng ngắt quãng nhỏ, Thẩm Nhiễm nhanh chóng gạt đi. Cô bước chậm rãi về phía con đường dẫn ra khỏi khu tập thể.
Cô đang đợi một người.
…
Những điều xảy ra trong giấc mơ của Thẩm Nhiễm gần như đều trở thành sự thật, chỉ còn lại một chuyện chưa xảy ra.
Trong mơ, sau kỳ thi đại học của cô, ba ruột gửi đến một khoản tiền lớn. Triệu Văn Vũ dựa vào số tiền đó bắt đầu công việc kinh doanh thương mại sinh lời cao nhất, chẳng bao lâu trở thành một đại gia giàu có và đầy quyền lực.
Ông ta nhân cơ hội này đẩy cô ra một vùng xa xôi hẻo lánh, khiến cô hoàn toàn mất đi chỗ dựa.
Tại sao ba ruột lại đột nhiên gửi một khoản tiền lớn như vậy?