Dù trong bóng tối không thể nhìn rõ nét mặt ông ta, bà ta vẫn cảm nhận được cơn giận dữ của ông ta.
“Văn Vũ, đừng nóng vội. Chờ thêm chút nữa.”
“Em đoán, bên thành phố mỗi năm gửi về từng đó tiền, có lẽ sau kỳ thi đại học của Thẩm Nhiễm, họ sẽ đến thăm.”
“Lúc đó, chắc chắn sẽ mang theo một khoản phí nhập học không nhỏ. Giờ chúng ta chịu đựng thêm chút đi, chắc cũng không cần đợi lâu nữa.”
Nói xong, Khương Mỹ Na cảm nhận được nhịp thở của chồng đã bình tĩnh hơn.
“Văn Vũ, hôm qua anh Lương chẳng phải đến khoe vừa kiếm thêm năm nghìn trong chuyến làm ăn lần này sao?”
“Em tính rồi, nhà mình trừ khoản cho Văn Anh vay, tổng cộng chưa đến ba nghìn. Số tiền đó làm vốn khởi nghiệp cho anh thì không đủ. Chỉ còn cách trông chờ vào khoản tiền bên thành phố gửi tới thôi.”
Cuối cùng, Triệu Văn Vũ bị thuyết phục.
...
Sáng hôm sau, ông ta tranh thủ đến trường thực nghiệm tỉnh tìm em gái mình.
“Trừ cái trường sư phạm tệ nhất, còn trường nào điều kiện kém hơn không?”
...
Ngày hôm đó, sau khi bà Triệu mất mặt trước Thẩm Nhiễm, bà ta lập tức chạy đến chỗ con gái để than thở.
Bà Triệu nói: “Theo mẹ, con nhãi họ Thẩm kia đừng học hành gì nữa! Cứ gả nó cho em họ của các con đi!”
Triệu Văn Anh hỏi anh trai: “Là do Thẩm Nhiễm lại bắt nạt mẹ đúng không? Mẹ nói đúng đấy, cái loại đó nên gả cho thằng em họ! Chị dâu không đồng ý, nhưng nhà này chẳng phải anh là người làm chủ sao?”
Rời khỏi nhà em gái, tâm trạng của Triệu Văn Vũ thoải mái hơn hẳn, bước đi đầy hứng khởi, chẳng để ý rằng ở dưới khu ký túc xá giáo viên, có người đang lén lút theo dõi ông ta.
Tại trường thực nghiệm tỉnh, thầy giáo Ngô vừa tận mắt chứng kiến hồ sơ nguyện vọng của Thẩm Nhiễm được niêm phong cẩn thận và cho vào túi đựng tài liệu, lòng mới tạm yên tâm. Nhưng vẫn có một nỗi lo lắng âm ỉ trong thầy.
Ánh mắt của Triệu Văn Anh khi nhìn thầy trước đó khiến thầy cảm thấy bất an.
Liệu Triệu Văn Anh có dám vào phòng hồ sơ để tráo đổi không? Hành vi đó rõ ràng là phạm pháp!
Sáng mai, nhân viên áp tải chuyên trách sẽ đến để nhận hồ sơ nguyện vọng của học sinh.
Chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng nữa, chắc sẽ không có sự cố gì xảy ra đâu. Thầy giáo Ngô tự nhủ để trấn an mình.
...
Đêm khuya yên tĩnh, thêm vào đó là kỳ nghỉ hè, khiến cho toàn bộ khuôn viên trường trở nên vắng vẻ.
Bóng dáng lén lút của một người xuất hiện tại phòng hồ sơ của trường. Người này mở cửa, mở tủ hồ sơ, lấy ra một túi tài liệu, động tác vô cùng thuần thục.
Dùng miệng ngậm lấy chiếc đèn pin nhỏ phát ánh sáng yếu ớt, cả hai tay cẩn thận rút ra tờ nguyện vọng của một học sinh, chuẩn bị nhét tờ nguyện vọng giả đã mang theo vào bên trong.
Ngay lúc đó, một tiếng quát vang trời phá tan sự yên tĩnh: “Cảnh sát đây! Không được động đậy!”
...
Ngày hôm sau, trên trang đầu của tờ báo sáng xuất hiện một tin tức chấn động.
“Trưởng phòng giáo dục trường thực nghiệm tỉnh bị cảnh sát bắt quả tang khi cố gắng tráo đổi nguyện vọng của một thí sinh đạt điểm cao.”
Bài báo còn ám chỉ rằng, nữ giáo viên này chỉ có bằng tốt nghiệp trung học phổ thông, nhưng lại leo lên được chức vụ lãnh đạo có biên chế trong trường, rất có khả năng nhờ vào việc giúp người khác làm giả giấy tờ.
Theo bài viết, cô ta từng giúp những người có quan hệ gia đình quyền lực nhưng điểm thi không đạt tiêu chuẩn, chiếm đoạt danh nghĩa của người khác để vào đại học.