Thập niên 90: Thiên kim thật giả đã được đổi về từ lâu rồi

Chương 14: Coi thường ai chứ

Trước Sau

break

Ai cũng thích xem náo nhiệt, nghe chuyện phiếm

“Cũng không phải người mẹ nào để con lại nông thôn đều không tốt. Người ta chỉ là ly hôn bình thường, con giao cho bố nuôi thì cũng là chuyện rất bình thường mà.”

“Đúng vậy. Đứa trẻ này được nuôi tốt thế này, vừa nhìn đã biết người nhà đã bỏ công chăm chút. Hai người các cô rốt cuộc là thế nào vậy? Một người thì trong sáng ngoài tối trách móc mẹ nó, người kia cũng vậy, giọng điệu nghe chẳng đúng chút nào. Không giống người quen gặp mặt, mà cứ như kẻ thù ấy.”

“Cô bé, họ có thù oán gì với nhà cháu à?”

Tần Nịnh vẫn ôm đống đồ trong lòng, nửa đứng nửa ngồi nhìn những ánh mắt kín đáo lẫn công khai đang dò xét khắp xe, cùng vẻ mặt kỳ quặc của hai mẹ con Chu Phượng Lan.

“Sao có thể có thù oán được, trước kia quan hệ của chúng tôi tốt lắm mà,” Chu Phượng Lan lập tức chen vào, “Văn Tuệ, cô nói xem có đúng không?”

“Quả thật không có thù oán, nhưng lời bác vừa rồi nói sai rồi. Mẹ cháu không hề vứt cháu lại nông thôn.” Tần Nịnh nghiêm túc nói từng câu từng chữ, “Bà cố cháu nói rồi, cháu là người nhà họ Tần. Bố mẹ cháu ly hôn, cháu ở lại nhà họ Tần là chuyện bình thường. Mẹ cháu còn trẻ, không thể để cháu trở thành gánh nặng cho mẹ, cho nên năm đó bà cố nhất định phải giữ cháu lại. Những năm qua cháu sống ở nhà mình rất tốt. Ngược lại là bác, trong làng có không ít người lớn lo lắng bác đưa Ngọc Cầm lên Hải Thành sống, không biết nhà bố dượng có ghét bỏ cái của nợ này không?”

Lời vừa dứt, những người vẫn dựng tai nghe chuyện náo nhiệt xung quanh lập tức xì xào.

“Thì ra đây là người phụ nữ tái hôn từ nông thôn lên Hải Thành.”

“Tái hôn mà còn có thể đưa con gái theo, vậy cũng khá tốt. Nhưng cô bé nói cũng đúng, chẳng biết nhà người đàn ông kia có để bụng hay không.”

“Nghe thế này thì điều kiện của hai mẹ con này còn tốt hơn mà, sao nói chuyện lại cứ chua chua chát chát thế nhỉ?”

“Ôi, cô không hiểu à? Người ta đang khoe khoang đấy. Cảm thấy điều kiện nhà mình tốt, đem ra so sánh thôi. Người vốn ở nông thôn gả cho người thành phố, thế là biến thành người thành phố; còn người vốn là dân thành phố lại lấy chồng ở nông thôn, sau đó ly hôn, bất đắc dĩ phải để con gái lại nông thôn. Người ta đương nhiên vui rồi. Khó khăn lắm mới gặp nhau, chẳng phải phải nói cho đã miệng sao?”

“Còn có tâm tư như thế à? Vậy đầu óc tôi đúng là chẳng được sáng sủa, chuyện này mà cũng không nghe ra.”

“Chắc chắn rồi. Cách nói chuyện của người này giống hệt cô con dâu nông thôn nhà hàng xóm tôi, toàn là đắc ý, khoe khoang, cứ tưởng lấy được người thành phố thì mình cũng thành dân thành phố rồi. Thực ra trong xương cốt vẫn là người nông thôn.”

……

Chu Phượng Lan không ngờ tâm tư của mình lại bị người ta vạch trần, tức đến đỏ bừng mặt. Bà ta đột nhiên quay đầu lườm Tần Nịnh: “Cái gì mà của nợ? Cháu ăn nói kiểu gì khó nghe thế?”

“Không phải cháu nói, là người lớn trong làng nói. Xin lỗi bác, cháu nói sai rồi.” Tần Nịnh nghiêm túc xin lỗi, “Nhưng nếu nhà chồng mới của bác đối xử tốt với hai mẹ con bác thì người khác có nói là của nợ cũng chẳng cần để tâm. Chắc chắn là họ thấy cuộc sống của hai người quá tốt nên ghen tị thôi.”

Chu Phượng Lan nghe những lời này, cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không nói được là không đúng ở đâu, chỉ có thể tức tối lên tiếng: “Đương nhiên là họ ghen tị với cuộc sống tốt đẹp của mẹ con tôi ở thành phố!”

“Vậy thì tốt quá rồi. Nghe bác nói thế cháu yên tâm rồi. Bác cứ yên tâm, đợi cháu về làng, cháu nhất định sẽ nói với mọi người một tiếng, bảo mọi người đừng lo cho hai người nữa. Hai người sống ở thành phố rất tốt, cho dù có mang theo của nợ, à không, mang theo con gái, người ta cũng không ghét bỏ.” Tần Nịnh vừa nói vừa điều chỉnh đống đồ trong lòng, “Hơi nặng, cháu ngồi xuống trước nhé. À đúng rồi, bác, nhà hai người có căn nhà lớn ở thành phố không? Chắc phải lớn hơn nhà trong làng chứ? Có rộng đến mười mẫu không?”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương