Xuyên Thành Thê Tử Bỏ Trốn Của Nhiếp Chính Vương

Chương 192: Ngoại Truyện 14

Trước Sau

break

Mắt Mạnh Hoan cuối cùng cũng động đậy.

Lận Bạc Chu học từ mới rất nhanh, gần như xem một lần là nhớ, còn dùng luôn.

Mạnh Hoan chớp mắt gật đầu: “Vậy em ngủ đây.”

Cậu nhắm mắt.

Lận Bạc Chu nhìn cậu một lúc, môi khẽ cong lên, đi đến tắt đèn, rồi trở lại nằm xuống cạnh cậu.

Tư thế ngủ của Mạnh Hoan rất ngoan, đầu nghiêng về phía hắn, tay như đang tìm kiếm gì đó, ôm được Lận Bạc Chu rồi, cả người như được thả lỏng, hô hấp cũng đều đặn, còn dụi dụi vào cổ hắn.

Có lẽ do sợ lạnh, cậu rất thích ôm người ngủ, lúc trước ở phủ Tổng binh cũng vậy.

Lận Bạc Chu khẽ cười, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu rồi chui vào chăn cùng ngủ.

Sáng hôm sau họ dậy rất sớm.

Vì phải đến thăm dì Chu, không chỉ dậy sớm, mà còn phải gặp nhiều người, mỗi người đều chuẩn bị chút quà.

Phòng bệnh trắng toát, trên giường là tấm chăn mỏng, dì Chu ngồi trên giường, là người phụ nữ hơn năm mươi tuổi, tóc uốn xoăn như mì tôm, cười tít mắt.

Mạnh Hoan đến rất sớm, vừa vào phòng, dì Chu ngạc nhiên: “Ôi trời, không phải con đang đi học sao? Sao lại về rồi?”

Mạnh Hoan bước tới: “Con xin nghỉ về thăm dì.”

“Xin nghỉ làm gì chứ, học hành mới là quan trọng!” Dì Chu xua tay: “Đặt đồ xuống rồi về trường học tiếp đi, nghe chưa?”

Mạnh Hoan cười hì hì: “Dì Chu, thành tích học tập của con, dì còn không rõ sao.”

“…”

Dì Chu đành bất lực, thở dài: “Thôi, con à, hiếu thảo còn quan trọng hơn là thành đạt.”

Mạnh Hoan mua trái cây, còn mua thêm hộp phấn và son môi, nhìn dì một lát: “Dì chưa rửa mặt phải không ạ?”

Dì ngại ngùng: “Chưa kịp, ông nhà dì về nhà nghỉ rồi, mà tụi con đến sớm quá.”

Mạnh Hoan xách chậu vào nhà vệ sinh, lấy nước ấm, vắt khăn rồi lau mặt cho dì.

Dì Chu vừa được lau mặt vừa ngại ngùng, lại cười hì hì: “Con chu đáo thật đấy.”

Lúc này, dì Chu mới chú ý đến Lận Bạc Chu, một thanh niên cao ráo đứng ở cửa, đội mũ lưỡi trai, dáng đứng rất nghiêm chỉnh, cả người toát lên vẻ quý phái lạnh lùng, mang theo khí chất sạch sẽ, xa cách.

Hắn gật đầu với dì Chu: “Con chào dì.”

Dì Chu hỏi Mạnh Hoan: “Đây là…”

Mạnh Hoan ho khẽ một tiếng.

Mắt dì Chu sáng rực, bất ngờ đẩy Mạnh Hoan một cái: “Thằng nhóc này, giỏi thật đấy!”

Đây là bí mật chỉ hai người họ biết.

Đám trẻ ở cô nhi viện đều tâm sự thật lòng với dì Chu, mà miệng dì thì kín như bưng, chưa bao giờ tiết lộ bí mật của ai với bất kỳ người nào.

Mạnh Hoan từ nhỏ đã ngoan ngoãn, rất đáng yêu, dì Chu rảnh rỗi chẳng có việc gì lại mang cậu ra “nghiên cứu”. Sau một thời gian dài quan sát, đến cấp hai, khi thấy Mạnh Hoan bị mấy đứa con trai nghịch ngợm đụng vào liền nổi giận, dì đã kéo cậu lại hỏi nhỏ:

“Con có phải thích con trai không?”

Mạnh Hoan sững người: “Hả?”

Dì Chu: “Dì thấy con có vẻ có dấu hiệu này.”

Sau đó, Mạnh Hoan mất một thời gian dài mới dần nhận thức được vấn đề này của bản thân. Lúc buồn bực, cậu thường đến tìm dì Chu để trút bầu tâm sự.

Dì Chu nhìn Lận Bạc Chu rồi nói: “Con chẳng bảo thích trai đẹp còn gì? Còn nói phải cao 1m88 cơ, không đủ thì không thèm liếc mắt. Dì thấy cậu này cũng hợp gu con lắm đấy, vừa cao vừa đẹp trai.”

Mạnh Hoan xấu hổ muốn quỳ luôn: “Dì à, mấy câu linh tinh hồi cấp hai đừng nhắc lại nữa mà…”

Dì Chu cười gật đầu: “Được rồi, không nhắc nữa.”

Mạnh Hoan bóc một quả quýt cho dì.

Từng lớp vỏ quýt được bóc ra, những tâm tư từ năm ngoái đến năm nay cũng ùa về trong lòng. Mạnh Hoan ngồi trước mặt dì, theo dòng thời gian ở thế giới này thì lần gặp trước của họ là vào kỳ nghỉ hè, cũng chỉ mới một hai tháng trước thôi.

Dì Chu nhìn cậu, mỉm cười: “Mới lên đại học chưa bao lâu mà sao dì thấy con người của con thay đổi hẳn rồi.”

Tất nhiên là thay đổi rồi.

Mạnh Hoan xuyên vào truyện, thật sự đã trải qua hơn một năm gió sương cùng Lận Bạc Chu, cùng nhau vượt qua bao thăng trầm.

Có lẽ cậu đúng là đã thay đổi một chút, nhưng không ngờ người đầu tiên nhận ra lại chính là dì Chu, người đã nuôi cậu từ nhỏ.

Cổ họng Mạnh Hoan nghẹn lại. Dì Chu là một người phụ nữ mộc mạc nhưng có chút điệu đà, mấy lời cậu sắp nói, không biết dì có hiểu không.

“Dì à.” Mạnh Hoan nhìn dì Chu rất nghiêm túc: “Thật ra con đã xuyên sách.”

Dì Chu nhíu mày: “Hả? Xuyên sách?”

“Xuyên sách là xuyên vào trong một cuốn truyện, giống mấy truyện tổng tài bá đạo mà dì thích đó. Con đã sống hơn một năm trong một quyển sách, mới trở lại mấy ngày trước.”

Dì Chu đầy nếp nhăn, chau mày nhìn Mạnh Hoan bằng ánh mắt cố gắng hiểu, cố giữ nụ cười: “Rồi sao nữa?”

“Rồi… dì thấy con trưởng thành hơn đúng không? Đúng là có chút trưởng thành thật, nhưng cũng không phải đứa nhỏ như trước nữa.”

Dì Chu cười, vuốt tay cậu, trách yêu: “Thằng bé này, nói mấy chuyện chọc cười người khác.”

Nhưng không hề đả động gì đến chuyện cậu vừa nói.

Mạnh Hoan đoán dì chắc là chưa hiểu, khẽ lắc đầu, nghĩ thôi cứ coi như một câu chuyện đùa đi, nhưng ít ra cậu đã nói ra được.

Cậu lại bóc một quả chuối cho dì. Dì Chu nhìn cậu bằng ánh mắt hiền hậu, giọng nói có phần già nua như đang nhớ lại chuyện xưa: “Hoan Hoan à, con bảo con đã ở chỗ khác hơn một năm?”

Mạnh Hoan: “Vâng.”

“Vậy con quay lại đây rồi, có còn định đi nữa không?”

Một câu hỏi đột ngột vang lên.

Mạnh Hoan như bị điện giật, tay khựng lại giữa không trung, ngẩn người, không biết nên trả lời thế nào.

Đúng vậy, cậu trở về đây, chỉ là một sự dừng chân tạm thời, rồi sẽ lại phải quay lại nơi đó sao?

Dì Chu dường như hiểu ra điều gì đó, chỉ vào Lận Bạc Chu: “Cậu ấy là người đưa con trở về hả?”

Mạnh Hoan: “Vâng.”

“Cậu ấy có tốt với con không?”

Mạnh Hoan nghẹn ngào: “Tốt lắm ạ.”

“Vậy là được rồi. Dì đã nói rồi, tụi con sẽ không ở cô nhi viện mãi được, sẽ có người yêu thương, sẽ có một mái ấm của riêng mình. Sớm muộn gì con cũng phải rời khỏi đây. Chỉ cần con sống hạnh phúc, dù không quay lại thăm dì cũng được, dì biết con sống tốt là dì yên tâm rồi.”

Lồng ngực Mạnh Hoan trào dâng cảm xúc, nửa quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn dì.

Chân cậu như nhũn ra, không thể đứng thẳng, chỉ có thể ngước lên.

Có thể dì Chu vẫn chưa hiểu xuyên sách là gì, tưởng đó là một địa danh, nghĩ rằng Mạnh Hoan sắp đến một nơi rất xa.

“Con trở về… là để tạm biệt dì hả?”

Dì Chu mỉm cười.

Bởi vì từ cô nhi viện này, rất nhiều người đi rồi là không bao giờ quay lại nữa.

Mạnh Hoan lắc đầu: “Con… con không biết.”

“Chúng ta như những người lái đò bên sông, từng nhịp từng nhịp đưa các con đến bờ bên kia, chưa bao giờ làm vướng chân các con. Hoan bảo, trên đời này có rất nhiều điều hạnh phúc, chỉ người yêu con mới mang lại được. Dì biết con sẽ sống hạnh phúc, thế là đủ. Nếu đây là lời tạm biệt, dì chỉ thấy vui mừng cho con thôi.”

“Ở cô nhi viện, ký ức buồn luôn nhiều hơn vui. Chúc mừng con rời khỏi nơi này, thoát khỏi bóng tối, thật sự có được tình yêu của chính mình.”

Mắt Mạnh Hoan đỏ hoe, hít sâu một hơi, cảm thấy trong lòng có một cảm giác khó diễn tả.

Vừa buồn vì chia ly.

Lại vừa giống như cuối cùng cũng được công nhận, cảm thấy vững vàng.

Cậu và Lận Bạc Chu đã thành thân hơn một năm, nhưng tờ hôn ước cổ đại kia không mang lại cảm giác chân thật bằng hành động của Lận Bạc Chu, và chính lời chúc phúc này của dì Chu mới khiến Mạnh Hoan thực sự tin tưởng: tình yêu của mình, tương lai của mình đã được thừa nhận.

Dì Chu ra hiệu cho Lận Bạc Chu, hắn bước tới, nhẹ nhàng đặt tay Mạnh Hoan vào lòng bàn tay mình.

“Đi đi! Đi rồi thì đừng quay lại nữa.”

Dì Chu nói chắc nịch nhưng rất ấm áp: “Hãy xây dựng một mái ấm của riêng mình cho tốt, nếu cứ mãi nhớ đến bọn dì thì chỉ là đang tự làm khổ mình thôi.”

Mắt Mạnh Hoan đỏ hoe, cậu hít sâu, cảm nhận bàn tay Lận Bạc Chu nắm lấy tay mình chặt hơn.

Cậu gật đầu thật mạnh: “Vâng!”

Phòng bệnh trở nên yên tĩnh, đầu ngón tay Mạnh Hoan cũng lạnh dần. Khi đứng ngoài cửa sổ, cằm hơi cúi, ánh mắt dõi theo những cụm mây trên trời.

Lận Bạc Chu ở lại nói chuyện với dì Chu một lúc, kể những chuyện bí mật mà Mạnh Hoan từng tâm sự: sợ ma, nhát gan, hơi sợ con trai nhưng lại có chút mê trai đẹp, đặc biệt thích tay đẹp… nói mãi không hết.

Khi Kỳ Lôi bước vào phòng liền bị dì Chu gọi lại: “Tiểu Lôi, lại đây, Hoan Bảo vừa nói với dì là nó xuyên sách về đấy, cháu có biết xuyên sách là gì không?”

Kỳ Lôi: “?”

Anh từ ngơ ngác chuyển sang dở khóc dở cười.

“Mọi người vừa nói gì với nhau thế?”

Dì Chu bảo: “Xuyên sách là tên địa danh hả? Dì nghe Hoan Bảo nói nó từ xuyên sách trở về, tưởng nó sắp đi đến một nơi tên là Xuyên Sách. Ai ngờ nó khóc thật, chắc là tạm biệt thật rồi? Dì thấy hơi rối rắm quá.”

Kỳ Lôi còn trẻ, đọc tiểu thuyết không ít, thể loại xuyên sách anh cũng từng thấy, lúc này thì đầu đau như búa bổ: “Dì ơi, sao con lại chẳng hiểu dì đang nói gì nữa.”

“Sao lại không hiểu chứ? Xuyên sách! Xuyên vào sách đó!” Dì Chu trông cũng bắt đầu lo lắng thật rồi.

Tạm thời không nói nữa, Kỳ Lôi gọi Lận Bạc Chu: “Anh nghỉ ngơi một chút đi, ra ngoài nói chuyện với tôi vài câu.”

Hai người cùng nhau bước ra khỏi phòng bệnh, đứng ở hành lang, không có mấy người qua lại, nhưng sau khi cửa khép lại, mọi âm thanh cũng bị ngăn cách.

Có thể nhìn thấy bóng lưng của Mạnh Hoan đang bước vào thang máy, Kỳ Lôi cười nhẹ, thả lỏng nói: “Chắc chắn là xuống mua thạch đá lạnh cho dì Chu rồi.”

Lận Bạc Chu: “Hửm?”

“Dì Chu thích ăn vặt, dẫn theo tụi nhỏ như tụi tôi cũng thành thích ăn vặt. Anh nói xem, Hoan Hoan có phải cũng thích ăn vặt không?”

“…”

Lận Bạc Chu không khẳng định, chỉ khẽ cười: “Cũng phải.”

Kỳ Lôi định châm thuốc, nhưng nhớ ra đang ở bệnh viện, lại nhét bật lửa vào túi. Anh hỏi: “Sau này Mạnh Hoan thật sự sẽ rời đi sao?”

Không khí như đột ngột im lặng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương