Hành Trình Chạy Trốn Vô Hạn: Màn Lột Xác Của Pháo Hôi Mỹ Cường Thảm

Chương 31

Trước Sau

break

Những vết cháy do ngọn lửa thiêu rụi cũng có trước có sau.

Nguyên nhân cái chết của các công nhân cũng khác nhau. Bị thiêu sống thực chất chỉ là số ít, đại đa số đều chết ngạt vì khói độc. Chỉ là sau khi họ chết, ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi thi thể của họ cùng với toàn bộ máy móc trong nhà xưởng, biến xác người thành nhiên liệu cho ngọn lửa.

Họ đến được khu vực trung tâm của nhà xưởng, nhưng hệ thống phó bản lại tiếp tục im lặng như thể đang dồn lực tung một chiêu cuối cực lớn.

Lão Vưu Kim đứng co ro trong góc, chân run lẩy bẩy, bắt đầu cảm thấy căng thẳng. Lão là người chơi duy nhất chưa phải trả lời, câu hỏi tiếp theo chắc chắn sẽ rơi vào đầu lão.

Lão không chắc những người chơi khác có đào hố gài bẫy mình hay không, cũng không chắc 39 có cứu mình hay không. Vì vậy, lão chỉ có thể cố gắng nói hết giá trị của bản thân một cách phô trương.

"Ngoài đời thực tôi cũng có chút địa vị. Nếu tôi ra được ngoài, chắc chắn sẽ cảm kích những người đã giúp đỡ tôi trong phó bản này. Tuyệt đối sẽ lấy lễ đối đãi, dù làm trâu làm ngựa cũng xin cam lòng."

Khi nói những lời này, lão nhìn chằm chằm vào Tạ Đức. Ánh mắt lão có phần âm u, khiến cho Tạ Đức vốn đã căng thẳng lại càng thêm khó xử.

[Sớm biết thế đã không đồng ý với lão rồi. Mình đúng là vì nghe thấy nhiều tiền mà mờ mắt, tự đào hố chôn mình.]

Tạ Đức tránh né ánh mắt của lão, nói ngắn gọn: "Cứ tìm manh mối trước đã."

Họ có thể cảm nhận rõ ràng sức nóng của ngọn lửa đang từ giả chuyển thành thật. Thời tiết rõ ràng lạnh như cắt, nhưng hơi nóng lại như đang thiêu đốt, muốn nung khô cả hơi nước trong cơ thể.

Gã giám sát mà họ thấy lúc sáng sớm lại một lần nữa xuất hiện giữa biển lửa, mắt mở trừng trừng, tận tụy đi tuần.

Nhạc Hạ Mạt cắn răng bước tới. Ánh mắt cô khựng lại khi thấy con rết trên vai Tạ Đức, nhưng cũng không hỏi nhiều. Lúc này cô ta đang rất vội cũng chẳng né tránh ai, vừa bước đến cứ thế tuôn ra một tràng manh mối mình vừa thấy được:

"Anh thấy gã giám sát đang đi lượn lờ kia không? Đó là người ông chủ mới đưa tới, nhưng điểm mấu chốt không nằm ở hắn! Lúc tái hiện cảnh tượng, tôi đã nấp ở hành lang tầng hai, tận mắt thấy vợ ông chủ và Xuân Cúc cãi nhau vì chuyện của Ngô Dũng. Vợ ông chủ bảo Xuân Cúc phải quản cho kỹ bạn trai của mình. Dựa vào đó, tôi đoán cái chết của bà vợ cuối cùng có liên quan rất lớn đến Xuân Cúc."

Vợ của ông chủ chính là cái xác nữ mà họ đã gặp.

Ngụy Nghiên Trì cũng nhanh chóng kể lại những manh mối mà mình thu được.

Lão Vưu Kim lúc này đã như chim sợ cành cong, lo rằng hệ thống sẽ đưa ra một câu hỏi mà lão không trả lời được. Lão thở hổn hển, cứ lặp đi lặp lại:

"Không đủ, không đủ! Manh mối quá ít, còn rất nhiều vấn đề chưa được giải quyết! Vẫn chưa đủ..."

Lão vừa nói, vừa đảo mắt nhìn loạn xạ khắp nhà xưởng.

Ngụy Nghiên Trì cũng đang trầm tư:

"Phó bản này yêu cầu chúng ta giải quyết phiền não của ông chủ. Vậy rốt cuộc nỗi phiền não của ông ta là gì?"

Bái Đuôi lạnh lùng xen vào:

"Nỗi phiền não của ông chủ chắc là tại sao nhà xưởng lại đột nhiên xảy ra hỏa hoạn. Nhưng tại sao những manh mối chúng ta tìm được đến giờ toàn là về mâu thuẫn và yêu hận tình thù giữa họ? Vụ hỏa hoạn có phải liên quan đến câu chuyện quá khứ không?"

Tạ Đức thì không có khả năng "trâu bò" được như họ, cũng chẳng thể phân tích được gì. Cậu đành cố gắng tìm kiếm manh mối trong nhà xưởng trong khả năng của mình. Có điều, toàn bộ không gian sắp bị lửa nuốt chửng, chỉ còn lại một chiếc cầu thang dẫn lên tầng hai.

455 lại trồi lên đưa ra một ý kiến đầy tệ hại:

[Ký chủ, anh có muốn lên tầng hai xem thử không? Lục lọi thêm vài phòng ký túc xá nữa.]

Nhắc đến ký túc xá, Tạ Đức lại nhớ ngay đến những bàn tay quỷ, chân quỷ, và cả cái xác treo cổ mà cậu đã thấy khi mới vào phó bản.

Rõ ràng xung quanh lửa cháy bừng bừng, mà cậu lại thấy tay chân mình lạnh ngắt.

"455, mày cũng biết nghĩ ra ý hay thật đấy. Mày bảo một người thường trói gà không chặt như tao đi đối đầu trực diện với mấy thứ ma quỷ đó à? Mấy đại lão kia còn chưa đi, tao lên đấy chẳng phải là tự tìm chết sao?"

455 xúi giục: [Đừng nói vậy chứ, bọn họ không biết cốt truyện, nhưng tôi biết mà...]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương