Chưa kịp để nó nói xong, Tạ Đức đã cắt ngang.
"Cốt truyện của mày căn bản không hoàn chỉnh, lại còn có khả năng sai bét!"
455 vội vã nói:
[Anh nghe tôi nói hết đã! Trong phó bản này, phần lớn đều là " giàu sang tìm trong hiểm nguy". Anh phải dám liều mình xông pha thì mới có khả năng giành được thứ mình muốn. Ký chủ, đừng quên anh đã thất nghiệp ba tháng rồi, đến giờ còn không dám nhắn tin cho gia đình nữa kìa. Tìm được một món đạo cụ thôi là có mấy triệu, mấy chục triệu tệ nữa đấy. Anh chắc là không động lòng sao?]
"Thế thì... cũng phải có mạng mà lấy chứ."
[Nhưng mà, ký chủ, tôi thật sự cảm thấy anh nên lên tầng hai đi, vì lửa cháy sắp lan đến nơi rồi.]
Vãi, sao cái thằng 455 này không nói sớm!
Những người chơi cũ vẫn đang mải mê phân tích, đã đưa ra không ít suy đoán. Tạ Đức thì chẳng hiểu gì, cậu chỉ buông một lời nhắc nhở, rồi nhấc chân đi thẳng lên tầng trên.
Tầng hai vẫn mang không khí âm u và tanh tưởi mùi máu như vậy. Lạ một điều là hoàn toàn không hề cảm nhận được chút hơi nóng nào từ tầng một. Tiếng sấm bên ngoài vẫn rất lớn, át đi cả những tiếng kêu gào kinh hoàng đáng sợ ở tầng dưới. Tiếng mưa rơi tí tách nghe thật mỉa mai vang vọng khắp nơi, thậm chí còn có cảm giác quỷ dị hơn cả tầng một.
Tạ Đức đứng ở đầu cầu thang, vẻ mặt vô cảm nhìn tất cả các cánh cửa đều đang hé mở, và từ bên trong là những bàn tay tái xanh, tím đen đang bò ra.
"455, tao cảm thấy chắc tao ngất đi một lát được đấy. Còn nói là tìm manh mối, mày xem tình hình này đi, tao cảm giác mình phải chết đi sống lại một lần nữa.”
Những người chơi cũ cũng đã theo lên, nhưng chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, thì giọng nói lạnh như băng của hệ thống phó bản lại một lần nữa truyền đến.
[Mời người chơi số 5 trả lời: Hãy giải thích mối quan hệ giữa Xuân Cúc và vợ ông chủ là gì?]
Quan hệ? Lại còn phải giải thích.
Lão Vưu Kim nhất thời trông vô cùng rối loạn. Vẻ hoảng sợ trên mặt lão còn dữ dội hơn cả Bái Đuôi lúc bị gọi tên nhiều.
[Người chơi có 30 giây để trả lời.]
Lão Vưu Kim hoảng đến mức nói năng lung tung:
"Bạn thân, bạn bè... không, không đúng, là kẻ thù!"
Tạ Đức thấy một đôi tay xanh tím với những móng tay dài ngoằng đang siết chặt lấy cổ Lão Vưu Kim.
[Không đúng!]
Lão Vưu Kim hét lên, đôi mắt gần như muốn lồi cả ra ngoài:
"Cứu tôi với, cứu tôi với!"
Đôi tay càng siết chặt, sắc mặt Lão Vưu Kim cũng bắt đầu chuyển sang màu xanh đen.
Lần này, Tạ Đức thực sự cảm thấy mồ hôi lạnh đang túa ra.
"455, mày có biết đáp án không? Hình như Lão Vưu Kim sắp chết rồi."
455 bất đắc dĩ đáp:
[Không biết. Thôi kệ đi, chết thì chết thôi, năng lực của chúng ta có hạn, không có năng lực cứu được lão đâu.]
"Vậy ra ngoài rồi tao sẽ đốt cho ông ấy ít vàng mã."
Tạ Đức trơ mắt nhìn Lão Vưu Kim bị bóp cổ chết ngay trước mắt, cảm giác buồn nôn lại trào lên tận cổ. Cậu thò tay vào túi, phát hiện thuốc lá đã hút hết. Cơn buồn nôn khó chịu trong dạ dày đành phải cố gắng đè xuống.
Sau khi Lão Vưu Kim chết, Bái Đuôi bật ra một tiếng cười khẩy đầy khinh bỉ:
"Đến một câu hỏi đơn giản như vậy cũng không trả lời được. Hai người bọn họ là tình địch mà."
Tạ Đức kinh ngạc nhìn về phía Bái Đuôi, rồi nhận ra hai người còn lại dường như cũng đều biết đáp án. Chỉ là không một ai nói cho Lão Vưu Kim biết.
Nhạc Hạ Mạt cũng khinh thường không kém: "Đồ vô dụng"
Bái Đuôi nói với vẻ đương nhiên:
"Ha, thế lực ngoài đời thực có ghê gớm đến đâu thì cũng thế thôi, anh 39 cũng đâu cần một kẻ ăn cháo đá bát vô dụng như vậy".
Nói xong, cô nhìn về phía Tạ Đức như thể đang kể công, hoàn toàn không để ý đến vẻ khó chịu của cậu.
39 chỉ im lặng quay mặt đi hướng khác.
Chỉ có Ngụy Nghiên Trì là kịp thời đưa cho cậu một điếu thuốc - chính là điếu mà Tạ Đức đã cho hắn, vẫn được cất trong túi chưa hề lấy ra.
"39, anh lại lên cơn thèm thuốc à?"
Tạ Đức nhận lấy điếu thuốc, ngậm vào miệng rồi cúi đầu châm lửa, giọng nói lúng búng:
"Lần sau trả cho cậu. Cảm ơn."
Dựa vào manh mối, có thể suy ra: Bà chủ vì bị bạo hành đến chết bởi chính ông chủ. Nguyên nhân dẫn đến cái chết bắt nguồn từ tin đồn ngoại tình lan truyền trong nhà xưởng. Đối tượng ngoại tình rất có khả năng là Ngô Dũng. Mà Ngô Dũng và Xuân Cúc lại là một đôi, bà chủ cũng từng cảnh cáo Xuân Cúc phải quản cho kỹ bạn trai mình. Vậy nên, bà chủ thực chất không hề ngoại tình.
Nhưng điều đó không hề ảnh đến việc Xuân Cúc coi bà chủ là tình địch.
Đoán ra mối quan hệ của họ, quả thực là một chuyện vô cùng đơn giản.