Hành lang tầng hai vô cùng chật hẹp. Lửa ở tầng dưới tuy không cháy lan lên được, nhưng những mảng thịt vương vãi trên sàn đã bắt đầu mốc meo, sinh giòi, tỏa ra từng đợt mùi hôi thối đủ khiến người ta buồn nôn.
Sau cái chết của Lão Vưu Kim, những bàn tay quỷ thò ra từ trong tường vẫn không hề biến mất. Tạ Đức còn thấy từ sau những cánh cửa phòng ký túc xá mở toang, những bàn tay xanh đen đó đang khó nhọc lôi cả thân thể ra ngoài. Gương mặt thối rữa một nửa của chúng nhếch miệng cười một cách quỷ dị với cậu.
Vãi nồi! Suýt nữa thì làm rơi cả điếu thuốc trên tay luôn.
"Cứu tôi với."
"Tôi không muốn chết."
... Những tiếng thì thầm hỗn loạn bắt đầu văng vẳng bên tai. Đứng bên cạnh, sắc mặt Nhạc Hạ Mạt trắng bệch, thân hình hơi lảo đảo. Cô ta hung hăng cấu mạnh vào đùi mình một cái cố ép bản thân giữ tỉnh táo.
Cô ta nói một cách yếu ớt:
"Lửa ở tầng một càng lúc càng lớn, ma quỷ ở tầng hai cũng càng ngày càng nhiều hơn. Chúng ta phải ra khỏi phó bản này ngay lập tức. Càng ở lâu càng nguy hiểm."
Sắc mặt mọi người đều vô cùng nghiêm túc, tất cả đều đang cẩn trọng suy tính lối thoát. Trong không gian tăm tối, chỉ có đốm lửa đỏ tươi trên đầu điếu thuốc là le lói. Tạ Đức cố hít hà mùi hương thanh tao của loại thuốc lá đắt tiền để lờ đi mùi hôi thối tanh tưỡi xung quanh.
Dạ dày cậu vẫn đang cuộn lên từng cơn, nhưng cậu cố nén lại, không muốn trở thành kẻ kéo chân mọi người mà bị coi là đồ vô dụng. Cậu cố gắng đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm một lối ra.
Có điều, lối ra thì không tìm được, suy nghĩ cũng vì thế rối tung lên.
Ngọn lửa ở tầng dưới đã cháy lan đến lối hành lang. Dọc hành lang bên phải xuất hiện ngày càng nhiều thứ ma quỷ đáng sợ, chỉ có hành lang bên trái là trông còn có vẻ bình thường, cửa cũng chưa mở toang hết.
"455, mày thấy sao nếu chúng ta đi sang phía hành lang bên trái tìm thêm manh mối?"
[Tôi thấy được đấy, ký chủ.] 455 bỗng nảy ra một ý:
[Chúng ta có thể để con vật nhỏ trên vai anh đi dò đường mà.]
Ý kiến hay.
Tạ Đức vỗ vỗ con rết nhỏ trên vai. Nào ngờ, lá gan của con vật này cũng nhỏ y như cậu, nó lại bắt đầu khóc thút thít không chịu đi xuống.
"Thôi xong, 455, tao thấy tao vớ phải của nợ rồi. Sao cái thứ này sao lại chỉ được cái mã bề ngoài mà bên trong lại yếu đuối thế này?"
455 cũng hoàn toàn thất vọng:
[Chết tiệt! Bảo sao nó lại dễ dàng khuất phục như vậy, hóa ra nó thật sự nhát cáy thật . Thôi thì hết cách rồi, đành cược một phen vậy. Ký chủ, phó bản không thể nào đưa ra một cái bẫy chết người 100% được, chúng ta qua đó xem thử nhé? Yên tâm, chỗ tôi vẫn còn 30% pin. Nếu gặp quái, chắc là có thể kéo dài một chút thời gian cho anh chạy.]
"Vậy mày ngàn vạn lần đừng có sập nguồn đấy!"
Tạ Đức không muốn làm gián đoạn dòng suy nghĩ của ba người còn lại. Cậu ném mẩu thuốc lá xuống đất, lấy hết can đảm rồi đánh bạo bước đi thẳng về phía hành lang bên trái.
Hành lang bên trái không có mối nguy hiểm nào rõ ràng. Có điều, đối với những người chơi dày dặn kinh nghiêm thường xuyên vượt phó bản mà nói, mối nguy hiểm không thể nhìn thấy mới thực sự là thứ nguy hiểm đáng sợ hơn cả.
Hiện tại manh mối chưa đủ, không thể nào đoán được ý đồ của phó bản. Nên dù biết là mạo hiểm vẫn phải liều một phen.
Ngụy Nghiên Trì đang suy tư, cảm thấy manh mối còn thiếu một mắt xích quan trọng. Hắn vừa định đi qua thì 39 đã hành động. Vẫn giữ phong thái trước sau như một, không hề bàn bạc với họ mà cứ thế đi thẳng vào bóng tối.
Bái Đuôi giật mình, nhanh chóng đuổi theo.
Những cái xác bò ra từ các cánh cửa ở hành lang bên phải ngày càng đến gần, Nhạc Hạ Mạt cũng cắn răng đuổi theo.
Nhưng vừa bước vào hành lang bên trái, họ mới phát hiện ra. Do tầm nhìn bị che khuất, chỉ khi thực sự bước tới gần, không cần quan sát kỹ cũng có thể nhận ra ngay trên trần nhà có một con nữ quỷ đang bò lổm ngổm như một con nhện.
Con nữ quỷ xoay cái đầu 180 độ. Từ cái miệng há to của nó, dòng nước bọt ghê tởm chảy xuống, hòa cùng với mái tóc khô khốc rũ rượi. Đôi mắt nó ghim chặt vào người đàn ông đang đi phía trước. Sự hiện diện của nó cực kỳ mạnh mẽ, khiến người bị nó nhìn cũng có cảm giác như đang bị rình rập soi mói đến tận xương tủy.
Bái Đuôi sững người tại chỗ, không dám tiến lên.
Ngụy Nghiên Trì nhíu mày nhìn tình huống trước mắt. Con nữ quỷ rõ ràng đã bị 39 thu hút toàn bộ sự chú ý, nên nhất thời chưa có hành động gì.
Nhưng chỉ cần 39 quay đầu lại, hoặc tỏ ra một chút dấu hiệu là đã phát hiện ra con nữ quỷ, vậy thì cậu sẽ ngay lập tức rơi vào "quy tắc" của nó, e là lành ít dữ nhiều.
Mà họ cũng không thể nhắc nhở cậu, thậm chí không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào để thu hút sự chú ý của con nữ quỷ.
Tình thế này... phải làm sao để phá giải đây?