Trong khi những người chơi cũ đã nhận ra mối nguy hiểm chết người trong phó bản, nhưng Tạ Đức vì quá căng thẳng nên suốt cả chặng đường chỉ chăm chăm nhìn vào những cánh cửa ký túc xá đang đóng. Cậu hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của thứ đáng bám trên trần nhà, cũng chẳng nhận ra con rết nhỏ trên vai đang khẽ run lên.
Cậu vừa đi tìm manh mối, vừa nghe 455 lải nhải bên tai như một tên cuồng si. Sự lảm nhảm của 455 không chỉ làm giảm bớt cảm giác sợ hãi, mà còn khiến sự tập trung của Tạ Đức bị phân tán thêm.
[Thật ra ký chủ à, tôi ngưỡng mộ hệ thống phó bản lắm. Nó có nguồn dữ liệu cực kì chính xác, có hệ thống quy tắc riêng, lại còn là trùm cuối của cả câu chuyện này nữa. Mặc dù nó không hoạt bát như tôi, lạnh như băng nhưng sao nó lại xịn đến thế chứ? Có vô số đạo cụ, có phần thưởng cho người chơi, lại còn có cửa hàng thiết yếu mà hệ thống nào cũng phải có. Hơn nữa tôi cảm thấy giọng máy móc của nó cũng rất êm tai...]
"Khoan đã, 455, mày càng nói càng đi xa rồi đấy? Cho nên, hóa ra là mày thích hệ thống phó bản à! Có nhầm không? Nó lúc nào cũng muốn giết cả hai đứa mình đó!"
"!"
Tạ Đức cảm thấy chiếc điện thoại trong túi mình đang nóng lên.
455 hoảng hốt: [(๑⁼д⁼๑) Anh nghĩ cái gì vậy! Hỡi loài người dơ bẩn, anh có thể đi rửa cái não của mình được không? Trong lòng tôi chỉ có sự nghiệp thôi, anh tưởng tôi là anh chắc?]
"Ha."
Tạ Đức cảm thấy phản ứng kịch liệt của 455, rõ ràng có tất giật mình, đúng là kiểu "lạy ông tôi ở bụi này". Cậu lười đến mức chẳng buồn cà khịa nữa, cứ thế đi sâu vào bên trong. Hóa ra đây là một kiến trúc hình tròn, cuối hành lang cũng là một căn phòng. Qua khung cửa sổ trên tường nhìn thẳng xuống là có thể thấy ngọn lửa hừng hực ở tầng một, hơi nóng ập lên phả thẳng vào mặt.
Trên cửa phòng này treo một chiếc chuông gió xinh xắn, tạo nên một sự đối lập rõ rệt với những căn phòng u ám, nặng nề khác.
Trong phòng này có gì?
Tạ Đức bảo 455 đừng có mơ mộng nữa, mà hãy chuẩn bị sẵn sàng để giật điện bất cứ lúc nào.
Cậu cẩn thận mở cửa và có chút bất ngờ. Nơi đây rõ ràng là phòng của một cô gái. Trên tường dán đầy poster người nổi tiếng, chỉ có một chiếc giường nệm sạch sẽ ngăn nắp, một bàn trang điểm, và một cửa sổ hướng ra bên ngoài nhà xưởng, chắc hẳn đón được nhiều ánh sáng.
Căn phòng này, có lẽ chính là phòng của Mã Tuệ.
Tạ Đức bước vào rồi đóng cửa lại.
Con nữ quỷ bám theo cậu suốt cả quãng đường tức đến nghiến răng nghiến lợi, gầm gừ trong bất lực. Đôi mắt đỏ ngầu của nó ghim chặt vào cánh cửa, tròng mắt như muốn lồi cả ra ngoài.
Có điều, Tạ Đức hoàn toàn không biết mình vừa thoát chết trong gang tấc. Cậu còn cảm thấy có chút nhẹ nhõm, bắt đầu lục lọi khắp căn phòng tìm mah mối.
Cậu tìm ra được ba bức thư tình.
Một bức của Trương Chí viết cho Xuân Cúc.
Một bức của Ngô Dũng viết cho Mã Tuệ.
Một bức không đề tên người gửi, cũng chẳng biết gửi cho ai, nhưng trên đó ngập tràn tâm sự của một thiếu nữ.
Đúng là một mớ quan hệ lằng nhằng phức tạp.
Tạ Đức quan sát kỹ chiếc tủ đầu giường, phát hiện trên đó có không ít lời chửi rủa được khắc bằng dao.
"Con đĩ Xuân Cúc, thứ đồ ghê tởm. Thằng ngu Lý Cường. Đi chết đi Chu Bái Bì!"
Mã Tuệ chửi tất cả mọi người một cách công bằng, bao gồm cả người anh họ luôn cưng chiều cô ta, và cả Xuân Cúc, người mà cô ta thích.
[Ờm...]
Tạ Đức không tài nào phân tích nổi. Cậu tìm thấy một con dao găm lóe lên ánh sáng lạnh dưới gối, cầm lên tay ước lượng cân nặng, tiện tay vung vẩy vài đường, rồi định quay về giao lại manh mối cho đám đại lão kia.
455 đã im lặng nửa ngày lúc này mới lên tiếng:
[Thôi được, tôi thừa nhận là tôi có chút thích nó. Rốt cuộc thì ai cũng sùng bái kẻ mạnh, kể cả tôi là hệ thống cũng không ngoại lệ.]
Tạ Đức cười khẩy: "Thế hệ thống phó bản có để ý đến mày không?"
[(ꐦ ´͈ ᗨ `͈ ) Hừ! Không để ý thì sao? Điều đó chẳng lẽ cản được tôi đi tìm nó à?]
"Cho nên thực ra mày là một con chó liếm. À không, mày còn chưa được tính là chó liếm, vì mày thậm chí có muốn liếm cũng chẳng có chỗ mà liếm."
Tiếng cười khẩy này thật quá đáng ghét.
Tạ Đức vừa xoay xoay con dao găm vừa mở cửa, 455 vì thẹn quá hóa giận liền thẳng tay phóng cho cậu một cú điện giật.
Tất cả tiếng hét bị nuốt ngược vào trong họng. Con nữ quỷ đang dán mặt vào cửa thèm thuồng chuẩn bị nhào tới lại hét lên còn sớm hơn cả cậu. Dòng điện của 455 công suất rất lớn, nhưng thực tế phần lớn đều tản ra xung quanh, chỉ có một phần nhỏ giật trúng Tạ Đức.
Con nữ quỷ trước mặt bị giật vạ lây đến tóc tai xác xơ dựng đứng, càng thêm hung tợn muốn lao tới.
455 là đứa hoàn hồn đầu tiên, hét lên:
[Nhanh! Ký chủ! Dùng dao găm đâm vào ngực nó!]
Tạ Đức cũng choàng tỉnh khỏi cơn chấn động. Cuối cùng cũng phản ứng vung mạnh con dao găm trong tay ra. Con dao cắm phập vào ngực con nữ quỷ một cách dễ dàng. Nó đau đớn rú lên thảm thiết lùi lại phía sau, rơi thẳng xuống một ô cửa sổ không kính, trực tiếp bị ngọn lửa bên dưới nuốt chửng.
Đầu óc Tạ Đức vẫn còn đang choáng váng, vừa quay đầu lại đã thấy ba người chơi cũ đang đứng sững sờ ở cách đó không xa.
Ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt đen nhánh như ngọc của Ngụy Nghiên Trì.