Ánh lửa đỏ rực nhuộm lên mái tóc dài màu bạc, hay nói đúng hơn là mái tóc bạc đang phản chiếu lại ánh hồng của lửa. Vầng sáng tựa trăng hoa có phần lu mờ, khiến màu tóc ánh lên một sắc ấm nhàn nhạt. Thế nhưng, gương mặt của 39 lại vô cùng lạnh lùng, đứng đó sừng sững như ngọc thẳng tắp trong biển lửa. Chiếc áo gió đen bao trọn lấy thân hình, khiến cậu mãi mãi thuộc về bóng tối vừa bí ẩn lại vừa nguy hiểm.
Ngụy Nghiên Trì cảm thấy mình chắc hẳn đã nhìn đến ngây người, nếu không thì tại sao lại thấy cái nơi quỷ khí dày đặc này... đẹp đến thế?
Tiếng gọi của Bái Đuôi kéo thần trí hắn trở về, hơi xấu hổ ho khan một tiếng.
May mà Nhạc Hạ Mạt đi cùng cũng không phát hiện ra sự khác thường của hắn, bởi vì chính cô ta cũng đang bị thực lực mạnh mẽ của người đàn ông kia làm cho chấn động. Ánh mắt vốn âm u của cô ta cũng gợn lên những cảm xúc khâm phục.
Bái Đuôi sáp lại gần, sốt sắng hỏi: "39, anh không bị thương chứ?"
Tạ Đức lắc đầu, ra hiệu cho họ vào phòng nói chuyện, rồi đưa ba bức thư tình cho Ngụy Nghiên Trì.
Căn phòng vẫn là căn phòng của cô gái lúc nãy. Khung cửa sổ hướng ra bên ngoài nhà xưởng giờ là một mảng đen kịt, tỏa ra từng đợt hơi thở âm u điềm xấu, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Cả nhóm bước vào trong.
Ngụy Nghiên Trì cúi đầu đọc những bức thư trong tay. Chưa đầy nửa phút sau, hắn ngẩng lên trong mắt tỏ vẻ hoàn toàn nắm chắc.
Tất cả manh mối đã được xâu chuỗi lại. Nụ cười bên môi Ngụy Nghiên Trì càng thêm rạng rỡ, khí chất quanh thân khiến người ta cảm thấy dễ chịu như được tắm trong gió xuân. Hắn ôn hòa nói:
"Tôi nghĩ tôi biết ý đồ của phó bản này rồi."
Nhạc Hạ Mạt vội vàng hỏi: "Ý đồ gì?"
"Chờ." Ngụy Nghiên Trì buông ra một chữ, rồi cả người thả lỏng như rút được gánh nặng ngồi xuống chiếc giường duy nhất trong phòng. Với tâm trạng vô cùng tốt, hắn bắt đầu chậm rãi đọc nội dung bức thư tình.
"Dâng bài thơ này, tặng người tôi yêu dấu nhất.
Tôi gặp được người,
Như cây khô gặp được mùa xuân.
Như niềm vui sau bao ngày xa cách,
Như con sóng gợn trên mặt biển yên bình.
Tôi gặp được người,
Thời gian trôi đi ngày một nhanh,
Nhanh như tuấn mã, tôi không sao đuổi kịp.
Nhưng có lúc nó lại chậm như con ốc sên,
Chỉ còn lại tôi dằn vặt trong niềm vui hạnh phúc của người.
Tôi hâm mộ em biết bao,
Và tôi cũng sẽ mãi mãi ghen tị với thời gian,
Vì đã mang đi hết những tháng ngày của đôi ta."
Giọng Ngụy Nghiên Trì rất êm tai, trong trẻo tựa tiếng ngọc chạm vào suối trong. Khi hắn ngâm thơ, toát ra một nét hơi phương cổ điển, làm cho cái nóng bức ngột ngạt xung quanh cũng dịu đi vài phần.
Nhưng cũng chỉ là vài phần mà thôi.
Tạ Đức không sao đè nén được cảm xúc bất an bồn chồn trong lòng, cậu sốt sắng nhìn khắp nơi.
Trong lúc Ngụy Nghiên Trì đọc thơ, ngọn lửa vốn ở tầng một không biết từ lúc nào đã lan lên đến tận tầng hai. Từ trong phòng nhìn ra, đã không còn một chỗ nào để đặt chân. Ngọn lửa cháy dữ dội lan đi cực nhanh, và đang lao thẳng vào căn phòng này.
Đáng sợ hơn nữa là, trong phòng không có lối thoát! Cửa sổ hoàn toàn không thể mở ra được, mà kể cả có mở được thì họ cũng chẳng biết bên ngoài nhà xưởng là thứ gì.
Cánh cửa gỗ không thể nào cản được ngọn lửa. Sóng nhiệt ập đến làm chiếc chuông gió ngoài cửa vang lên những tiếng "leng keng", tựa như lá bùa đòi mạng của Tử Thần.
Sắc mặt Nhạc Hạ Mạt vốn đã trắng bệch, sóng nhiệt vừa ập vào, cô ta liền cảm thấy có chút choáng váng, suýt đứng không vững.
Ngụy Nghiên Trì vội đứng dậy đỡ lấy: "Cô không sao chứ?"
"Không ổn chút nào. Chúng ta phải đợi bao lâu nữa?"
"Không biết."
Sắc mặt Nhạc Hạ Mạt càng thêm tái nhợt, đáy mắt hiện lên từng đợt choáng váng. Ngụy Nghiên Trì dìu cô ta dựa vào tường, thấp giọng trấn an:
"Nhanh thôi. Cố gắng thêm năm phút nữa."
[Năm phút? Thế thì chẳng phải bị nướng thành thịt khô à.]
Chiếc nệm trong phòng đã bị lửa thiêu rụi.
Ngọn lửa lan đi quá nhanh, chỉ cần hơi đến gần phạm vi của nó là có thể cảm nhận được cái nóng bỏng rát. Bây giờ, trên người họ không chỉ có mồ hôi lạnh mà mồ hôi nóng cũng túa ra không ngừng, lấm tấm chảy đầy mặt.
Tạ Đức để ý thấy môi của Nhạc Hạ Mạt đã bắt đầu hơi tái đi. Cô ta chỉ đang cố gồng mình mà thôi.
455 trồi lên: [Cô ta không sao đâu, chỉ là hai ngày không ăn gì nên bị tụt huyết áp thôi. Chờ lát nữa ra ngoài là ổn.]
Nhưng vấn đề là không biết khi nào mới ra ngoài được, cũng chẳng biết rõ nam chính rốt cuộc đang chờ đợi cái gì.
Tạ Đức thở dài. Nếu sắp ra được ngoài thì cũng chỉ trong vài phút tới thôi. Cậu vỗ vai Bái Đuôi, ra hiệu cho cô lấy túi bánh quy mà họ tìm được lúc trước, giờ đang không dùng đến, đưa cho Nhạc Hạ Mạt ăn.
Bái Đuôi rất nghe lời cậu, bảo làm là làm. Cô đi qua với vẻ mặt vô cảm, như thể đang hoàn thành một nhiệm vụ nào đó, dúi bánh quy vào tay Nhạc Hạ Mạt, rồi nhìn chằm chằm ép cô ta phải ăn hết.