Hành Trình Chạy Trốn Vô Hạn: Màn Lột Xác Của Pháo Hôi Mỹ Cường Thảm

Chương 37

Trước Sau

break

Ánh mặt trời xuyên qua khe hở của tấm rèm, rơi xuống sàn như đang nhảy múa, mang đến cho căn phòng những vệt sáng ấm áp. Bầu trời trong xanh như vừa được gột rửa, sau cơn mưa đất ẩm tỏa ra hòa cùng hương cỏ cây phảng phất trong lành.

Dưới lầu, tiếng rao hàng từ quán ăn nhỏ bắt đầu vang lên. Trên lầu, tiếng bước chân huỳnh huỵch của nhà hàng xóm đưa con đi học vọng xuống. Ngoài cửa sổ, lũ chim nhỏ ríu rít chuyền cành.

Tạ Đức khó nhọc mở mắt. Cậu mệt mỏi vươn tay lên nhìn đồng, 7 giờ 25 phút sáng.

Hôm nay cậy lại dậy sớm thế này à.

[Thật ra, ký chủ, anh đã ngủ suốt một ngày hai đêm rồi, giờ là ngày hôm sau nữa. Anh không muốn đi vệ sinh sao?]

Giọng của 455 vang lên từ chiếc loa nhỏ trên tủ đầu giường.

Một ngày hai đêm? Thật không đùa, ngủ lâu như vậy đúng là vừa mệt vừa đói. Tạ Đức cảm giác thứ tỉnh dậy lúc này chỉ là cơ thể mình, chứ linh hồn thì vẫn còn đang lơ lửng đâu đó. Nhưng rồi cậu lại thấy, có lẽ linh hồn đã tỉnh chỉ là cơ thể đang trong cơn mỏi mệt cùng cực, cứng đờ giống như một cái xác.

Cậu như một cái xác không hồn lê từng bước mà rời giường, bước vào phòng tắm, dùng nước lạnh dội thẳng lên mặt. Làn nước lạnh táp vào mặt làm ướt mái tóc bạc rũ xuống và làn da nhợt nhạt, kích thích thần trí cậu miễn cưỡng tỉnh táo lại.

Cậu nhìn gương mặt mình trong gương, nhất thời có cảm giác như đã qua mấy kiếp người.

"Mình... vẫn còn sống."

Những cái xác, ngọn lửa, ma quỷ trong phó bản hòa cùng bầu không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi hôi thối... cứ chốc chốc lại hiện lên trong đầu, khiến cậu mệt mỏi rã rời. Dạ dày truyền đến từng đợt cảm giác bỏng rát.

Nhưng cậu đã nôn đủ rồi.

Chẳng muốn dọn dẹp gì nữa, cảm giác như mình có thể nằm thêm một lát nữa.

Nghĩ vậy, Tạ Đức xoay người nằm vật ra sô pha, mò mẫm châm cho mình một điếu thuốc. Những vòng khói lững lờ trôi trong không khí, ánh mặt trời chiếu qua để lộ ra những hạt bụi li ti. Gương mặt cậu dần trở nên ngây dại.

Mãi cho đến khi cảm thấy có gì đó cựa quậy trong tay, cậu mới hoàn hồn lại. Cúi đầu xuống thì ra con rết nhỏ đang tha một con gián, định đặt vào tay cậu.

!

Đang hấp hối bỗng giật mình ngồi dậy, Tạ Đức rụt vội tay lại:

"Mày làm gì đấy?"

Vừa mở miệng, giọng cậu đã khàn đặc đến đáng sợ.

Con rết nhỏ run rẩy, ngây thơ ngẩng đầu nhìn cậu.

455 nói: [Chẳng phải do anh nằm lâu quá sao. Con rết nhỏ thấy anh không ăn gì nên sợ anh chết đói đấy, nên nó mang đồ ăn của mình cho anh. Anh đừng quên, rết ăn gián, cho nên nó đang chia sẻ đồ ăn của nó cho anh đấy. Còn không mau nói cảm ơn.]

"... Cảm ơn nhé, nhưng tao không ăn."

Tạ Đức đi rót cho mình một cốc nước. Trong lúc uống, cậu phát hiện trên bàn đã xuất hiện một đống đồ.

"Cái gì đây?"

Đống đồ đó bao gồm hai lá bùa trông có vẻ không hề đơn giản, một hòm đạn, một khẩu súng lục hoàn toàn mới, và một khẩu súng trường bắn tỉa. Toàn là những thứ nguy hiểm.

455 giải thích một cách chuyên nghiệp:

[Đây là phần thưởng qua màn dành cho người mới sau khi thông quan phó bản, cực kỳ hậu hĩnh! Tôi cảm thấy có lẽ là vì chúng ta đã đưa ra tuyến cốt truyện một cách hoàn hảo, cộng thêm vận khí tốt nữa nên mới được nhiều như vậy. Ký chủ, thật đấy, phần thưởng của nam chính còn không phóng phú bằng của chúng ta đâu!]

[Thứ đắt giá nhất ở đây là hai lá bùa kia, tên là Môn Thần Phù. Trong phó bản hay thế giới thực, anh chỉ cần dán nó lên cửa thì sẽ không có ma quỷ nào vào được. Thời gian hiệu lực của nó phụ thuộc vào độ mạnh của con quỷ, nhưng là thời gian trong phó bản chắc chắn sẽ ngắn hơn ngoài đời rất nhiều.]

[Hòm đạn này có cả 1000 viên, đủ cho anh luyện tập rồi.]

[Khẩu súng lục này là Glock 17 của Áo, băng đạn có sức chứa 19 viên, tầm sát thương hiệu quả 50 mét.]

[Còn khẩu súng trường bắn tỉa này là SSG 3000, do Đức và Thụy Sĩ hợp tác nghiên cứu chế tạo và phát triển, sử dụng nòng súng và bệ khóa nòng của SIG Sauer, nổi tiếng với độ chính xác vượt trội.]

455 phấn khích đến mức hét lên:

[Toàn là hàng xịn cả! Cuối cùng anh cũng có thể luyện tập kĩ năng bắn súng của mình rồi! Ha ha ha, chúng ta cũng có bản lĩnh phòng thân rồi, lại tiến thêm một bước trên con đường trở thành đại lão!]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương