Hành Trình Chạy Trốn Vô Hạn: Màn Lột Xác Của Pháo Hôi Mỹ Cường Thảm

Chương 38

Trước Sau

break

Tạ Đức tùy tay nghịch ngợm khẩu súng, khóe miệng giật giật:

"Đúng là toàn mấy thứ vi phạm pháp luật. 455, liệu có khả năng tao vừa lôi mấy thứ này ra khỏi cửa đã phải đi bóc lịch không? Tao đi đâu mà luyện bây giờ?"

455 sững lại, giọng xìu xuống:

[... Vậy tìm một nơi thật hẻo lánh mà luyện. Ký chủ, anh bắt buộc phải rèn luyện kĩ năng của mình lên. Anh cũng thấy phó bản đáng sợ thế nào rồi đấy. Nói thật cho anh biết, hai tháng nữa anh sẽ lại phải vào phó bản lần nữa.]

"Haiz." Tạ Đức thở dài một hơi:

"Tao chẳng muốn động đậy gì cả."

Nói rồi, cậu lại như nhớ ra điều gì, tìm chiếc áo gió của mình, lôi khẩu súng lục ổ xoay và thỏi vàng bên trong ra.

Vượt qua một phó bản mà thu hoạch được nhiều đồ thật đấy.

Có điều, thứ có thể giải quyết vấn đề cấp bách trước mắt của cậu, lại chính là thỏi vàng này.

Đứng dậy sửa soạn lại bản thân, Tạ Đức đội mũ, đeo kính râm và khẩu trang, che kín mít gương mặt và những nét khác biệt của mình.

Cậu xách theo túi rác vứt ở một góc rồi đi xuống lầu. Cảm nhận không khí trong lành, sảng khoái của buổi sáng tạt thẳng vào mặt, lắng nghe tiếng người qua lại ồn ào, âm thanh náo nhiệt hai bên đường, cuối cùng cậu cũng có được cảm giác chân thực rằng mình đã sống sót thêm một ngày nữa.

Bấy giờ là thời điểm giao mùa từ mùa xuân chuyển sang mùa hạ. Dọc vành đai xanh, hoa hải đường nở rộ hương thơm thoang thoảng lan tỏa. Trên bầu trời, cánh chim lướt ngang qua. Một con mèo đen duyên dáng từ chiếc thùng trong hẻm nhỏ nhảy phắt lên đầu tường, đôi mắt xanh lục tò mò đánh giá Tạ Đức vừa đi ngang qua, rồi lười biếng ngáp một cái đầy uể oải.

____

Hai ngày sau.

Tại một vùng núi vô cùng xa xôi hẻo lánh, lúc này đã là 5 giờ chiều.

Một viên đạn chuẩn xác găm trúng quả khế cách đó cả cây số, nước quả bắn tung tóe.

Người đàn ông mặc đồ kín mít từ đầu đến chân đang ghì chặt khẩu súng trường bắn tỉa. Tư thế chuẩn xác, trọng tâm cực kỳ ổn định, chẳng hề bị ảnh hưởng bởi lực giật của súng.

Mái tóc bạc được giấu gọn trong mũ lưỡi trai, nhưng vẫn có một hai lọn rủ xuống hai bên má, gương mặt toát lên vẻ hung ác, lạnh lùng.

Nhưng ngay giây tiếp theo...

Tạ Đức quẳng khẩu súng sang một bên:

"Trúng rồi, trúng rồi! Tao không luyện nữa! Giờ tay tao đau, vai tao đau, cả người đều đau."

Chiếc điện thoại bên cạnh hiện lên một biểu tượng khinh bỉ.

[ε-(≖д≖﹆) Có nhầm không đấy? Anh từ sáng đến giờ mới luyện được có ba tiếng đồng hồ! Mà đó là còn có tôi đặc biệt mở " hack " cho anh đấy nhé!]

Tạ Đức không nhịn nổi nữa, vặn lại:

[Luyện súng ba tiếng, thế tao chạy 20 cây số thì sao? Leo núi, dựng lều, mấy cái đó mất bao nhiêu thời gian không tính à? Tóm lại là tao không luyện nữa.]

Tạ Đức xoay người chui vào lều, trước tiên đổ ra một đống sâu bột cho con rết nhỏ ăn, sau đó nằm ườn ra, lôi điện thoại lướt mấy video hài đã tải sẵn.

Chưa lướt được một phút.

455 từ chiếc loa nhỏ chui vào điện thoại, chiếm trọn cả màn hình.

[Mau đi huấn luyện!!! Đừng có sa đọa nữa!]

Đoán xem?

Tạ Đức trực tiếp tắt nguồn điện thoại, buộc 455 phải quay về chiếc loa nhỏ.

455 đau lòng khôn xiết, khuyên nhủ hết lời:

[Ký chủ, tôi làm tất cả những điều này là vì tốt cho anh mà, sao anh không nghe lời tôi chứ?]

Tạ Đức cau mày:

"Sao tao nghe câu này quen thế nhỉ? À, ra là mày đã học được kiểu giáo dục cha mẹ luôn đúng rồi phải không."

"Ký chủ!"

Một người một hệ thống còn đang cãi nhau, con rết nhỏ đột nhiên không ăn nữa. Nó trực tiếp nhảy lên người Tạ Đức, lo lắng kêu "xì xì", và cứ nhìn mãi về một hướng nào đó.

"Sao thế?"

Chẳng lẽ vận khí lại tệ đến thế? Gặp phải thú dữ à?

Con rết nhỏ dù gì cũng là thú cưng từ phó bản, hành vi bất thường này không thể không khiến người ta cảnh giác.

455 im bặt.

Tạ Đức cầm khẩu súng lục lên, cẩn thận bước tới.

Trong bụi cỏ có tiếng sột soạt, rồi đột nhiên một thứ gì đó lao ra. Tạ Đức lập tức giơ súng lên, chĩa thẳng vào đầu thứ đó. Ngay thời khắc mấu chốt định bóp cò, cậu đã nhìn rõ hình dạng của nó, bàn tay cầm súng khẽ run lên.

[Hả?

Chốn rừng núi hoang vu hẻo lánh này, sao lại lòi ra một đứa trẻ thế?]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương