Thằng bé gầy trơ xương, cao chỉ đến vai cậu, trông chừng mười ba, mười bốn tuổi. Nó mặc một chiếc áo blouse trắng rộng thùng thình, chân trần đi trên đất. Cả người lấm lem nhếch nhác, khóe miệng còn có vết bầm tím. Đôi mắt đen láy của nó nhìn cậu một cách chết lặng, mái tóc thì vàng khè, rõ ràng là bị suy dinh dưỡng.
Bị Tạ Đức dí thẳng súng vào đầu, thằng bé không hề phản kháng, không la hét, thậm chí còn tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt, hệt như một con cừu non chờ bị làm thịt, ngoan ngoãn chấp nhận số phận đã được định sẵn.
[Cái quái gì đây?
Ờm... Lâu rồi không giao tiếp với ai, nhất thời quên mất phải nên mở lời thế nào.]
Tạ Đức thu súng lại, đánh giá đứa trẻ trước mặt. Một nơi hẻo lánh thế này lại đột nhiên xuất hiện một đứa bé nhếch nhác như vậy. Chẳng lẽ gần đây có thôn làng nào, và đứa bé này bị buôn bán rồi trốn thoát ra ngoài?
Càng nghĩ càng thấy suy đoán của mình có lý.
Tạ Đức buông một câu: "Lại đây." Rồi xoay người đi thẳng về phía lều trại.
Trong mắt đứa trẻ lóe lên một tia kinh ngạc, rồi ngoan ngoãn đi theo, đứng bên ngoài lều. Vóc người nhỏ gầy của nó trông càng lúc càng giống một đứa trẻ lang thang, cô độc.
Thấy Tạ Đức bình an vô sự trở về, 455 cũng thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ hỏi:
[Gặp cái gì thế? Dã thú à? Nếu vậy thì tốt quá, tôi có thể dạy anh cách xử lý!]
Tạ Đức cười lạnh một tiếng:
"Nói là dạy cho oai, thực chất là bật video cho tao tự học chứ gì."
[Ai da, đừng nói thế chứ...]
"Tao nhặt được một đứa trẻ. Giờ tao nghĩ chúng ta phải quay về thành phố một chuyến."
Tạ Đức vừa nói, vừa lôi ra một hộp thịt hộp và một chai nước.
"Trẻ con? Chốn rừng thiêng nước độc này sao lại có trẻ con?"
Ánh mắt của 455 theo Tạ Đức nhìn ra ngoài, chiếc loa nhỏ của nó phát ra ánh sáng đỏ.
Tạ Đức bước ra, tiện tay ném đồ ăn cho đứa bé, rồi quăng chiếc mũ lưỡi trai trên đầu sang một bên. Mái tóc bạc lập tức buông xõa. Cậu lười nhác châm một điếu thuốc, dựa vào gốc cây phả khói.
"Tên gì?"
Đứa trẻ luống cuống bắt lấy đồ ăn, vẻ mặt gần như đờ đẫn. Vài giây sau, mới vội vàng mở hộp đồ hợp ra, nhét vào miệng, nói không rõ lời: "Vệ Vựng Mặc."
[Vệ Vựng Mặc?
Cái tên này nghe quen quen nhỉ.]
Chiếc loa nhỏ của 455 phát ra một tiếng nổ lách tách chói tai.
Tai nghe Bluetooth gắn trên tai "tít" một tiếng, 455 đã online, gào lên inh ỏi:
[A a a... Vai ác! Là tên trùm vai ác đó, ký chủ!]
Nhớ ra rồi, cậu nhớ ra hết rồi. Lần đầu gặp mặt, 455 đã dùng một vài nhân vật để dọa cậu, trong đó có tên vai ác Vệ Vựng Mặc, cái gì mà nghiên cứu cơ thể người, tàn nhẫn điên rồ chặt tay chặt chân các kiểu.
Động tác hút thuốc của cậu khựng lại.
Tạ Đức cẩn thận đánh giá đứa trẻ trước mặt.
Nhếch nhác, yếu ớt, đáng thương và bất lực. Làm gì có nửa phần giống với cái bộ dạng mà 455 đã miêu tả?
"Ờm, 455 liệu có khi nào chỉ là trùng tên không?"
[Tuyệt đối không thể nào!] 455 nghiêm túc nói:
[Tôi nhớ trong cốt truyện có kể, vai ác Vệ Vựng Mặc là sản phẩm của một phòng thí nghiệm bí ẩn, sở hữu siêu năng lực tái tạo máu thịt. Hắn lớn lên trong phòng thí nghiệm từ nhỏ, đã trải qua vô số cuộc thí nghiệm đáng sợ, nên tình cảm ngày càng chai sạn.]
[Mãi cho đến khi hắn cũng trở thành một nhà nghiên cứu, rồi vô tình lạc vào phó bản, sau đó thì hoàn toàn phát điên. Hắn lại còn ảo tưởng đến mức muốn nghiên cứu cả phó bản, đi khắp nơi trong thế giới thực để bắt những người chơi đã từng vào phó bản. Chỉ bằng sức một mình mà hắn đã nghiên cứu đến chết siêu cấp nhiều người chơi cũ, quả thực là đối đầu trực diện với cả hệ thống phó bản.]
[Thậm chí ngay cả nam chính cũng suýt chết dưới tay hắn. Hai người họ quần nhau mười mấy hiệp, nam chính mới giết được hắn.]
[Ký chủ, anh xem cái thằng bé trước mặt này còn đang mặc áo blouse trắng kìa, thân phận của nó còn chưa rõ ràng nữa sao?]
Tạ Đức nuốt nước bọt, nhìn lại thằng bé trước mắt, sắc mặt cũng có chút không đúng. Cậu rít một hơi thuốc thật sâu, rồi nhanh chóng tính toán trong lòng:
"Vãi, vậy là thằng bé này trốn ra từ phòng thí nghiệm à? Lại còn vừa hay bị mình bắt gặp. Vậy chúng ta đừng để thằng nhóc này bị bắt về tay phòng thí nghiệm là được chứ gì, cắt đứt con đường hắc hóa của nó luôn."
Nói đến đây, giọng của hệ thống trở nên nghiêm túc hơn:
[Nhưng mà ký chủ, anh có nghĩ đến thế lực của phòng thí nghiệm đó rất hùng mạnh không? Vai ác chạy đến tận đây mà họ còn có thể bắt về được. Thậm chí sau này, phòng thí nghiệm còn tiếp tay cho vai ác, giúp hắn giết chết vô số người chơi cũ.]
"Vậy là chúng ta không thể mang hắn đi, vì chúng ta căn bản không ngăn được con đường hắc hóa của hắn, đúng không?"
[Cũng không hẳn là vậy. Tôi chỉ muốn nói, nếu bây giờ anh không hành động ngay lập tức thì anh là chết cái chắc.]
"Hả?"
455 nói một cách bí hiểm:
[Đó là một phòng thí nghiệm bí mật. Vai ác tự mình trốn ra, mà anh lại vừa hay đụng phải hắn. Kể cả anh có nói mình không biết gì đi chăng nữa, nhưng anh có chắc cái phòng thí nghiệm điên rồ đó sẽ không giết anh để diệt khẩu không?]
[Khỉ thật, có lý.]