Nhớ Mãi Không Thể Quên

Chương 3: Tình yêu tối thượng

Trước Sau

break

Chu Bạch Lộ đạp xe, Hứa Niệm ngồi ở phía sau.

Hai người lướt qua dòng người tấp nập, cảnh tượng này hệt như những ngày còn nhỏ.

"Niệm Niệm, cậu còn nhớ hồi nhỏ tập đi xe đạp không? Dù dì Hứa có hướng dẫn thế nào cậu cũng không học nổi, tớ cứ giữ chặt yên xe phía sau cho cậu, thế mà cậu vẫn không biết đi, tức quá vứt toi chiếc xe sang một bên rồi òa khóc."

Hứa Niệm mỉm cười: "Mấy chuyện đó từ hồi bảy, tám tuổi rồi còn gì."

"Sau đó tớ dỗ cậu là không sao đâu, Chu Bạch Lộ tớ sẽ làm tài xế cho cậu cả đời, thế là cậu nín khóc, còn ngoắc tay giao kèo với tớ nữa."

Hứa Niệm nhẹ nhàng véo vào tay cậu ta một cái khiến cậu ta đau thấu xương.

"Ai thèm cậu làm tài xế chứ, bây giờ tớ tự đạp được rồi."

Nụ cười trên mặt Chu Bạch Lộ càng lan rộng: "Đâu ra chuyện đó, tớ đã nói là giữ lời, vả lại tớ cũng tự nguyện làm tài xế cho cậu cả đời mà."

Nửa tiếng sau.

Hứa Niệm về nhà lấy phần quà chuẩn bị cho dì Chu trước, sau đó theo Chu Bạch Lộ sang tòa nhà bên cạnh để ăn sinh nhật.

Vừa mở cửa, trong phòng đã ngập tràn hơi nước ấm áp, nồi lẩu trên bàn đang sôi ùng ục bốc khói nghi ngút, xung quanh bày la liệt các đĩa viên thả lẩu, thịt thái lát cuộn tròn, rau xanh và vô số nguyên liệu ăn lẩu khác.

Hôm nay Chu Nam mặc một chiếc sườn xám kiểu Trung Quốc mới mua ở tiệm, trên ngực thêu những bông hoa lan vô cùng thanh nhã. Hai người mẹ thấy bọn họ về liền vội vàng đón lấy.

"Đang nhắc đến hai đứa thì về tới nơi, mau vào rửa tay ăn cơm thôi nào." Chu Nam cười nói.

Hai đứa ngoan ngoãn đi vào phòng vệ sinh rửa tay rồi trở ra ngồi vào bàn.

Hứa Niệm đưa hộp quà nhỏ màu hồng cánh sen cho Chu Nam: "Dì Chu, chúc mừng sinh nhật dì! Đây là món quà cháu tự tay làm đấy ạ. Chúc dì luôn dồi dào sức khỏe, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió và vạn sự như ý!"

Chu Nam xoa xoa tay, tươi cười rạng rỡ đón lấy hộp quà. Mở ra xem thì thấy một chiếc trâm cài áo hình hoa sơn trà bằng nhung đỏ mạ kim tuyến.

"Á chà! Tay nghề của Niệm Niệm khéo quá đi mất! Lại đúng màu mà dì thích nữa, cảm ơn con bé nhé! Cài lên bộ đồ này đúng là hợp ghê cơ, ha ha ha ha. Vẫn là con gái chu đáo, thật ước gì mình cũng có một cô con gái tri kỷ thế này."

Chu Bạch Lộ tiếp lời, từ cổ tay áo rút ra một cây kẹo mút: "Mẹ ơi, con trai cũng chu đáo chứ bộ! Con trai cũng có quà cho mẹ đấy."

Chu Nam nhìn cậu ta với vẻ hoài nghi, sợ thằng nhóc lại giở trò gì quái quỷ.

"Mỗi cây kẹo này thôi á?"

Chu Bạch Lộ tủm tỉm cười: "Mẹ kéo ra xem thử đi."

Chu Nam kéo nhẹ, rút ra một dây kẹo mút liên hoàn, và ở tận cùng của dãy kẹo ấy lại là một chiếc vòng cổ vàng óng ánh.

Vừa nhìn thấy, đôi mắt Chu Nam lập tức ngấn lệ.

Chu Bạch Lộ lấy chiếc vòng cổ ra đeo vào cổ cho mẹ, mặt dây chuyền là hình một quả hồ lô nhỏ xíu xinh xắn.

"Mẹ, chúc mừng sinh nhật mẹ."

Hứa Văn Anh nhìn cảnh tượng hòa thuận, ấm cúng trước mắt mà trong lòng vừa ấm áp vừa dâng lên một nỗi xót xa.

Kể từ sau khi ly hôn, một mình đưa Hứa Niệm chuyển đến khu tập thể này, chỉ chưa đầy hai năm sau là chị quen biết Chu Nam. Lúc đó Chu Nam cũng vừa ly hôn, chồng cũ là kẻ nghiện cờ bạc, hay thượng đòn hạ chân, thường xuyên đến nhà quậy phá đòi tiền để trả nợ. Chu Nam không cho thì hai bên cãi vã ầm ĩ khiến cả khu chung cư đều nghe thấy. Hứa Văn Anh khi ấy đành bảo Hứa Niệm sang gọi Chu Bạch Lộ về nhà mình lánh nạn.

Hứa Văn Anh nhớ mãi lời Chu Nam từng kể: chị sống với hắn ta mười lăm năm trời, đến một đôi hoa tai kim loại hắn cũng chưa từng cho tiền mua, thế nhưng toàn bộ số tiền hồi môn nhà ngoại cho mang theo khi lấy chồng thì bị hắn đem nướng sạch vào sòng bạc. Không những thế, hễ thua bạc đòi tiền không được là hắn lại giở thói đánh chửi.

Chu Nam từng nói: "Chính vì muốn cho con cái một môi trường sống tử tế nên tôi kiên quyết phải ly hôn. Ngờ đâu vẫn bị hắn bám theo như đỉa đói."

Có lẽ những lời ấy đã sớm khắc sâu vào tâm trí của cậu nhóc Chu Bạch Lộ từ thuở bé, để rồi không biết cậu ta đã chắt chiu từ bao giờ mới gom đủ tiền mua tặng mẹ chiếc vòng cổ bằng vàng này.

Chu Nam ôm chầm lấy Chu Bạch Lộ, cảm động đến mức nước mắt giàn giụa.

"Mẹ ơi, đây là tiền lì xì con tích cóp đấy nhé. Mẹ không được hiểu lầm là con tiêu xài hoang phí đâu đấy."

Chu Nam vỗ nhẹ lên bờ vai con trai: "Bạch Lộ à, mẹ cảm ơn con. Món quà này, mẹ rất thích."

Chu Bạch Lộ có lẽ không quen với những khoảnh khắc sướt mướt tình cảm nên vội vạ quệt đi giọt nước mắt ở khóe mi, ngồi sát xuống bên cạnh Hứa Niệm, dùng đũa gắp đầy một bát thịt cuộn bỏ vào bát cô: "Mẹ! Dì Hứa! Ăn cơm thôi nào! Niệm Niệm đói lả cả người rồi kìa."

Mọi người lúc này mới cầm đũa lên ăn. Chu Nam và Hứa Văn Anh uống một chút bia vào buổi tối nên rôm rả trò chuyện rôm rả đủ thứ chuyện trong xóm.

Nào là "nhà lão Lý ở tòa 32 làm ăn kiểu gì mà kiếm được đống tiền lớn", cho tới "nhà họ Triệu trên lầu cưới vợ mãi không sinh được con nên cãi nhau một trận tơi bời". Chuyện làng chuyện xóm cứ thế kéo dài đến tận mười một giờ đêm.

Chu Bạch Lộ thấy hai người mẹ đang buôn dưa lê say sưa liền kéo Hứa Niệm vào phòng mình xem phim.

Đó là một bộ phim kinh điển - Kiêu hãnh và định kiến.

Xem được nửa chừng, Chu Bạch Lộ không nhịn được càu nhàu: "Cái tay Darcy này đúng là dở hơi hết chỗ nói, nếu tớ là nam chính và thực sự thích một cô gái nào đó, tớ nhất định sẽ vứt bỏ hết thảy kiêu ngạo hay gia thế sang một bên, chỉ thẳng thắn nói cho cô ấy biết là tớ yêu cô ấy thôi."

Chẳng hiểu vì lý do gì, Hứa Niệm lại nhớ đến Mộ Vấn. Cậu ta rất giống Darcy: kiêu ngạo, tự phụ, mang theo nét lạnh lùng khó ưa nhưng lại phảng phất sự cuốn hút trầm mặc đầy mê hoặc.

"Tớ thấy Darcy không phải là người theo đuổi tình yêu tối thượng đâu. Bằng không anh ta đã chẳng do dự dằn vặt hết lần này đến lần khác giống như cậu nói rồi. Phàm là chuyện còn cần phải đắn đo suy tính thì đó tuyệt đối không phải là tình yêu thuần túy."

"Thế còn cậu thì sao?"

Chu Bạch Lộ quay đầu nhìn cô, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng dán chặt vào khuôn mặt cô không rời nửa tấc.

"Là cái gì cơ?"

"Người theo đuổi tình yêu tối thượng ấy hả?"

Hứa Niệm nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi của cậu ta, nhưng lục tung trong đầu mãi mà cô chẳng tài nào hình dung ra khái niệm tình yêu là gì.

Thế nên cô lắc đầu.

"Tớ không biết nữa. Chắc phải đợi đến khi thực sự nếm trải tình yêu thì mới bắt đầu ngẫm nghĩ về nó được. Tớ mới mười sáu tuổi thôi, tớ chẳng hiểu gì về tình yêu cả."

Chu Bạch Lộ hiểu rõ câu trả lời, đồng thời trong lòng dâng lên một tia hân hoan đắc ý.

Cô ấy vẫn chưa thích ai cả.

"Rồi sẽ có ngày đó thôi, đến lúc ấy tớ sẽ hỏi lại cậu một lần nữa."

Mười hai giờ ba phút.

Hứa Văn Anh dẫn Hứa Niệm trở về nhà.

Chu Nam lén lút mở chiếc túi đựng quà mà Hứa Văn Anh để lại trên sô pha ra xem - bên trong là một bộ mỹ phẩm dưỡng da thuộc dòng cao cấp S.

Chu Nam sực nhớ đến lần cùng Hứa Văn Anh đi dạo phố, bà ấy từng chỉ tay vào quầy hàng và bảo: "Em xem, lúc còn trẻ thì ham làm đẹp, bao nhiêu tâm sức đều dồn hết lên con cái, đến khi con cái khôn lớn thì bản thân cũng đã già xọm đi, chẳng còn kịp trang điểm nữa rồi."

Chu Nam cầm tấm thiệp nhỏ lên, trên đó nắn nót viết những dòng chữ: Chị Chu à, lúc nào muốn yêu thương bản thân thì chưa bao giờ là muộn cả, chúc mừng sinh nhật chị. Nguyện cho thanh xuân của chị mãi đọng lại tuổi xuân thì.

Lại hai hàng nước mắt trong suốt lăn dài khóe mi bà ấy. Đây chính là sinh nhật hạnh phúc nhất trong cuộc đời Chu Nam.

Tiết thể dục tiết thứ sáu.

Thầy Trần vừa thổi một tiếng còi, các nam sinh nữ sinh trong lớp liền ngoan ngoãn xếp thành hai hàng dọc.

"Tiết này kiểm tra thể lực nhé, nữ chạy tám trăm mét, nam chạy một nghìn mét. Lớp trưởng dẫn đầu đoàn chạy, chạy xong xuôi là giải tán."

Lời vừa dứt, một tiếng thở dài ngao ngán vang lên đồng loạt.

"Sao lại đến hạn kiểm tra chạy nữa thế này..."

Hứa Niệm từ trước đến nay vốn rất sợ chạy bộ và vận động. Bình thường toàn là Tần Viên Viên kéo cô chạy cùng, hôm nay Tần Viên Viên xin nghỉ có việc gia đình nên cô đành phải tự thân vận động một mình.

Thời tiết oi bức, Hứa Niệm nhìn mặt trời gay gắt treo lơ lửng trên cao mà cảm thấy trong người vô cùng khó chịu. Cô đành lủi thủi bám theo phía sau đoàn người với tốc độ rùa bò. Năm phút trôi qua, mọi người đã hoàn thành nửa vòng chạy, chỉ riêng Hứa Niệm càng chạy càng tụt lại phía sau.

Cho đến khi vùng bụng bỗng thắt chặt lại, cơn đau mỗi lúc một dữ dội hơn. Trán cô bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, vô thức ôm chặt lấy bụng rồi giảm hẳn tốc độ bước đi.

Mộ Vấn đã hoàn thành xong vòng chạy đầu tiên, tình cờ trông thấy Hứa Niệm ở phía trước. Sắc mặt cô tái nhợt, trông có vẻ như cơ thể đang gặp vấn đề nghiêm trọng.

Thế nhưng tuyệt nhiên chẳng có một bạn học nào dừng lại để quan tâm tình hình của cô cả.

Mấy ngày nay, qua những quan sát lờ mờ, cậu cũng cảm nhận được sự ác ý mà các bạn trong lớp dành cho cô.

Mộ Vấn thầm nghĩ, qua những gì cậu chứng kiến suốt thời gian qua, cô gái này rõ ràng rất mềm lòng, lương thiện và hay giúp đỡ người khác, tuyệt đối không phải là cái loại học sinh hư hỏng kém cỏi như lời đồn.

Có chăng, cô cũng là một kẻ đáng thương y hệt như hắn mà thôi.

Nghĩ đến đó, đôi chân Mộ Vấn vô thức bước đi, không màng kiềm chế mà tiến thẳng về phía trước.

"Hứa Niệm, cậu không sao chứ..."

Mộ Vấn cúi người hỏi nhỏ, chỉ thấy mặt cô trắng bệch, đôi môi run lẩy bẩy.

Lớp trưởng Lý Dương từ phía sau chạy tới: "Có chuyện gì thế?"

Hứa Niệm ôm chặt lấy bụng, đôi chân nhũn ra không còn chút sức lực để đứng vững nữa, ngã khụy xuống mặt đất.

Mộ Vấn thấy vậy liền bỏ ngoài tai tất cả, vội vàng cúi xuống bế xốc cô lên.

"Cậu ấy không khỏe, để tôi đưa cậu ấy xuống phòng y tế!"

Lý Dương ngẩn ra một nhịp rồi với theo bóng lưng hai người hét lớn: "Có gì cần thì gọi tôi nhé! Tôi xin phép thầy giáo nghỉ hộ cho!"

Hứa Niệm nép gọn trong lồng ngực Mộ Vấn, cơn đau quặn thắt khiến cô cuộn tròn cả người lại.

"Cậu thế nào rồi..."

"Mộ Vấn, bụng tớ đau quá..."

"Đừng sợ, đừng sợ... Sắp tới phòng y tế rồi đây!"

Khoảnh khắc ấy, ngước nhìn gương mặt thanh tú tuấn tú của Mộ Vấn, trong lòng Hứa Niệm bỗng dấy lên cảm giác: hóa ra người bạn cùng bàn này cũng rất tốt bụng.

Mộ Vấn đặt Hứa Niệm nằm lên chiếc giường ở phòng y tế, giây tiếp theo cậu bỗng khựng lại vì bàn tay mình bỗng dính đầy một thứ chất lỏng nhớp nháp.

Là máu...

"Bác sĩ quân y ơi! Cô xem giúp em ấy với, em ấy đau bụng lắm, lại còn... còn chảy máu nữa..."

Mộ Vấn đưa bàn tay dính máu cho bác sĩ xem với vẻ mặt hốt hoảng. Lúc này bác sĩ đang áp tay lên bụng Hứa Niệm để kiểm tra tình hình.

Hứa Niệm nằm trên giường, nhìn Mộ Vấn hốt hoảng đến mức sắp phát run mà ngạc nhiên. Sao thế nhỉ? Cậu sợ máu à?

Bác sĩ nhìn thấy tình huống liền vội vàng trấn an: "Không sao đâu... Đây là hiện tượng sinh lý bình thường ở con gái thôi, em đi rửa tay trước đi."

Lúc này Mộ Vấn mới sực nhớ ra, có lẽ đây là kỳ kinh nguyệt của con gái, mặt cậu từ đỏ bừng lan tít sang tận mang tai.

Bác sĩ tiến hành kiểm tra rồi hỏi thêm vài câu, xác định nguyên nhân là do đau bụng kinh, cộng thêm việc vận động mạnh hồi nãy khiến tình trạng càng trầm trọng hơn.

"Kỳ kinh nguyệt bắt đầu từ ngày mấy?"

"Ngày mười lăm ạ..."

"Thế thì khớp rồi, hôm nay đúng mười lăm, đều đặn ghê nhỉ. Bé con, có phải lần nào tới ngày này em cũng bị đau bụng kinh dữ dội lắm không?"

"Vâng... Lần nào cũng phải uống thuốc giảm đau ạ."

"Lần sau phải nhớ rõ mốc thời gian nhé, hễ trúng vào kỳ kinh thì tuyệt đối không được vận động mạnh nữa. Bình thường nhớ ăn nhiều thịt đỏ, hạn chế đồ lạnh, sẽ giúp ích rất nhiều cho thể trạng này của em."

Mộ Vấn đứng một bên lắng nghe, không dám lên tiếng vì sợ Hứa Niệm ngại ngùng không dám nói rồi lại trì hoãn việc chữa trị.

"Em biết rồi ạ..."

Bác sĩ kê cho Hứa Niệm ít thuốc giảm đau, rồi đưa thêm một miếng dán giữ nhiệt cho Mộ Vấn: "Em đỡ con bé về lớp đi, cho em ấy nghỉ ngơi nhiều vào. Dán miếng dán giữ nhiệt lên bụng sẽ giúp giảm đau phần nào đấy."

Mộ Vấn cầm lấy, gật đầu lia lịa.

Cậu vụng về xé bao bì miếng dán giữ nhiệt rồi dán lên bụng cho Hứa Niệm.

"Có... có phải dán thế này không?"

"Tớ... tớ tự làm được rồi..."

Hứa Niệm vừa định chồm dậy thì Mộ Vấn đã vội ấn cô ngồi xuống, đoạn tự tay kéo khóa áo đồng phục của mình ra, bọc vạt áo vòng qua bụng cô để giữ ấm.

"Tớ... tớ phải chạy ra căng tin mua chút đồ..."

Mộ Vấn lập tức hiểu ý, nhưng căng tin ở xa quá mà trời nắng gắt thế này, cậu sợ cơ thể cô không chịu nổi.

"Để tớ đi mua giúp cho. Cậu nằm nghỉ cho khỏe đi, đừng lo gì cả."

"Cảm ơn cậu."

Mộ Vấn đỡ cô quay về phòng lớp học, lặng lẽ rót cho cô một cốc nước ấm.

Sau đó cậu lại vội vã cất bước chạy tới căng tin mua một gói băng vệ sinh. Lúc quay về thì chạm mặt Trương Tuyết ở hành lang, cô ta tỏ ra vô cùng kinh ngạc: "Mộ Vấn, cậu cầm băng vệ sinh của con gái làm gì thế?"

"Là của Hứa Niệm, đến kỳ kinh nguyệt đi lại bất tiện nên tôi mua hộ cậu ấy."

Trương Tuyết vội kéo cậu sang một bên: "Ít ra cậu cũng phải cho vào túi màu đen chứ, cầm băng vệ sinh lồ lộ ra thế kia có thấy ngại không?"

Mộ Vấn ngớ người: "Băng vệ sinh chẳng qua là vật dụng sinh hoạt bình thường của các cậu con gái thôi mà, có gì mà phải che đậy giấu giếm? Đến tháng là một hiện tượng sinh lý hết sức bình thường, là cậu nhạy cảm quá đấy chứ."

Suốt hai tiết tự học sau đó, Hứa Niệm cứ gục đầu mãi trên bàn. Mộ Vấn không nói thêm lời nào, chỉ chốc chốc lại nghiêng đầu quan sát xem trạng thái của cô đã khá hơn chút nào chưa. Thấy cốc nước của cô cạn khô lúc nào không hay, cậu lại lẳng lặng đi lấy thêm nước đầy cốc.

Vu Mạn vốn dĩ cực kỳ chướng mắt Hứa Niệm, thấy Mộ Vấn cứ dán mắt quan tâm Hứa Niệm liền bực dọc bước đến châm chọc: "Ghê thật đấy Mộ Vấn nhỉ, không ngờ cậu lại là một “nam sinh ấm áp” chu đáo thế cơ đấy. Nhưng mà tớ khuyên cậu nên tránh xa Hứa Niệm ra một chút, con nhỏ đó cực kỳ mang vận xui xẻo, ai trong lớp cũng biết thừa. Ngoại trừ cái con điên Tần Viên Viên ra thì chẳng ai thèm chơi cùng nó đâu."

Mộ Vấn lạnh lùng liếc Vu Mạn một cái, quả nhiên không sai như những gì cậu từng nghĩ.

"Cậu có ý gì thế hả?"

"Cậu không biết đấy thôi, hồi nhỏ con nhỏ này vừa khắc chết ông nội — người đã nuôi nó khôn lớn, xong lại khắc bố mẹ ly hôn, đến cả bạn cùng bàn cũ của nó cũng thế. Cậu bạn học đó vốn là học bá chính hiệu, thầy cô ai cũng khen là hạt giống trường điểm, thế mà vừa ra ngồi cạnh Hứa Niệm xong thì mắc bệnh trầm cảm phải nghỉ học luôn. Cậu phải cẩn thận với nó vào đấy."

Hóa ra chỉ là mấy thứ lời đồn nhảm vô căn cứ.

Thật nhạt nhẽo.

Mộ Vấn thong thả rót đầy nước, đậy chặt nắp bình rồi dùng khăn giấy lau khô những giọt nước vương vãi bên ngoài.

"Bạn học à, cậu rảnh rỗi sinh nông nổi thật đấy. Nếu để ý người ta thế, khuyên cậu nên xin chuyển lớp hoặc chuyển trường luôn đi cho rồi."

"Mộ Vấn, tôi có lòng tốt nhắc nhở cậu, đừng có mà cứng đầu không tin."

Mộ Vấn tỏ vẻ khinh bỉ ra mặt.

"Tôi cũng có lòng tốt nhắc nhở lại cậu đây, từ nay về sau đừng để tôi nghe thấy cậu thốt ra một chữ nào nói về Hứa Niệm nữa. Cậu ấy chẳng qua không thèm chấp cái kiểu hành xử nhạt nhẽo của cậu thôi, chứ không có nghĩa là yếu đuối để người ta bắt nạt đâu. Còn để tôi nghe thấy một lần nữa, người đầu tiên tôi tìm tính sổ chính là cậu đấy."

Vu Mạn bị thái độ lạnh băng của Mộ Vấn dọa cho sợ cứng họng, chẳng dám hé răng thêm câu nào nữa, chỉ hằn học liếc nhìn Hứa Niệm đang gục đầu trên bàn, trong lòng hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Mộ Vấn thu lại gương mặt lạnh lùng, đoạn cầm cốc nước lặng lẽ đặt lên bàn cho Hứa Niệm.

Tất cả những chuyện đó Hứa Niệm đều nghe thấy trọn vẹn. Đây là lần đầu tiên trong đời, cô được nghe có người đứng ra che chở và bảo vệ mình ngay giữa chốn học đường.

Thế là, vào tiết tự học cuối cùng, cô xé một mẩu giấy nhỏ đưa cho Mộ Vấn.

Trên mảnh giấy chỉ viết vọn vẹn ba chữ: Cảm ơn cậu.

------------

break
Trước Sau

Báo lỗi chương