Nhớ Mãi Không Thể Quên

Chương 4: Thử thách thật long

Trước Sau

break

Chín giờ hai mươi, tiết tự học buổi tối cuối cùng cũng kết thúc.

Trong phòng học rộn rã tiếng reo hò cùng những bước chân dồn dập ùa ra ngoài, chỉ có Hứa Niệm với sắc mặt phờ phạc lững thững bước đi cuối đoàn người, Mộ Vấn đi cách đó không xa phía sau, không tiến lại gần.

Lớp của Chu Bạch Lộ lúc nào cũng ra ngoài sớm nhất, vừa nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của Hứa Niệm, cậu ta liền ba chân bốn cẳng chạy tới thăm hỏi.

"Niệm Niệm? Cậu bị sao thế?"

Thấy cô ôm bụng, cậu ta chợt đét vào trán mình một cái: "Cậu tới tháng à? Tớ lại quên mất tiêu chuyện này rồi. Sao hôm nay cậu cứ ngốc nghếch gồng mình chịu đựng thế... Thôi để tớ cõng."

Chu Bạch Lộ khom người chùng chân, kéo chiếc balo ra phía trước ngực, ra hiệu Hứa Niệm trèo lên.

Hứa Niệm chỉ lắc đầu, tự mình lủi thủi bước đi trước.

"Hai đứa mình lớn tướng cả rồi, làm thế ảnh hưởng không hay đâu. Từ nay đừng làm vậy nữa."

Ánh mắt Chu Bạch Lộ chùng xuống buồn bã.

"Có gì mà ảnh hưởng, cậu là hàng xóm của tớ, hai đứa mình lớn lên cùng nhau, tính ra cậu chẳng khác nào em gái tớ cả, tớ chăm sóc cậu là chuyện thiên kinh địa nghĩa cơ mà."

Hứa Niệm mặc kệ cậu ta lải nhải.

Chu Bạch Lộ đành tự trách mình: "Đều tại tớ, hôm nay lại khăng khăng không đi xe đạp. Cậu chờ chút."

Nói đoạn, cậu ta lôi từ trong túi ra một xấp tiền lẻ, chạy sang bên kia đường lớn vẫy xe taxi.

Đúng lúc ấy, một chiếc Panamera dừng lại ngay trước cổng trường. Giữa lúc người qua kẻ lại tấp nập, chiếc xe sang trọng thu hút biết bao ánh nhìn.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt thanh tú tinh xảo của một người phụ nữ — Hứa Niệm bỗng sực nhớ ra đây chính là người phụ nữ hôm bữa đến mang cơm trưa cho Mộ Vấn!

"A Vấn, lên xe nào."

Mộ Vấn đi lướt qua người Hứa Niệm, dừng chân lại một nhịp. Trên người cậu vẫn vương vất thứ mùi hương tươi mát dễ chịu ấy.

"Tớ đưa cậu về nhà."

Cậu nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, vừa như dò hỏi, lại vừa mang nét kiên định khó tả.

Lúc này, rất nhiều học sinh xung quanh đã bắt đầu đứng vây quanh chỉ trỏ bàn tán. Hứa Niệm cảm thấy vô cùng ngột ngạt và khó chịu trước những ánh nhìn dò xét đó. Kể từ sau vụ việc cậu bạn cùng bàn Hạ Viễn mắc bệnh trầm cảm rồi phải bỏ học, thị phi vây quanh cô trong ngôi trường này ngày một lớn hơn.

Rất nhiều người râm ran đồn đại rằng chính cô là kẻ bám đuôi phiền phức, không buông tha và quấy rối cậu ấy suốt ngày, để rồi dồn ép người ta đến mức phát bệnh nặng phải nghỉ học.

Cứ thế từng ngày qua đi, những lời đồn thổi ác ý cứ lan rộng như nước lũ cuốn phăng mọi thứ, được thêu dệt thêm mắm thêm muối qua từng cái miệng.

Danh tiếng của cô, rốt cuộc cũng bị bôi đen hoàn toàn.

Chẳng ai thèm quan tâm, cũng chẳng một ai mảy may muốn tìm hiểu sự thật đằng sau câu chuyện ấy là gì.

Họ đơn giản chỉ muốn tìm một cách để xả giận, để giải tỏa những bức bối trong cái cuộc sống học đường ngột ngạt và đầy áp lực này mà thôi.

Và cách đó chính là bạo lực ngôn từ.

"Chính là con nhỏ tai họa lớp mười tám đấy, đứa đã bức bạn cùng bàn phải nghỉ học đấy à?"

Những lời xì xào bàn tán lọt tỏn trọn vào tai, khiến mặt Hứa Niệm đỏ bừng lên trong tức tưởi.

Chu Bạch Lộ đứng ở bên kia đường thấy cô đang rơi vào cảnh quẫn bách liền hộc tốc chạy xộc sang.

Mộ Vấn cũng nhận ra tình hình, cậu đưa mắt ra hiệu với người phụ nữ trong xe. Cô ấy liền bước xuống xe trên đôi giày cao phong cách, dịu dàng bước đến nắm lấy tay Hứa Niệm.

"Em là bạn học của A Vấn phải không? Cơ thể không khỏe ở đâu à? Chị đưa em về nhà nhé, đi thôi nào."

Người phụ nữ mở cửa ghế sau, ân cần đỡ Hứa Niệm lên xe.

Chu Bạch Lộ chạy đến nơi thì đã chậm một bước.

Chẳng hiểu sao, nhìn thấy Mộ Vấn là trong lòng cậu ta lại dâng lên một mối bực bội khó tả, thậm chí giờ phút này còn có chút xúc động muốn lao vào đấm cho Mộ Vấn một trận.

"Cậu là ai thế hả?"

Mộ Vấn trước câu chất vấn của cậu ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt phẳng lặng không gợn sóng.

"Tôi là bạn cùng bàn mới của cậu ấy, cậu ấy không khỏe, tôi đưa về. Cảm ơn sự quan tâm của cậu nhé."

Nói xong, cậu bước lên xe.

Hứa Niệm thò đầu qua khung cửa sổ: "Chu Bạch Lộ, cậu về nhà trước đi."

Chu Bạch Lộ cứ đần mặt ra đứng chôn chân ở đó, trơ mắt nhìn Mộ Vấn chở cô đi mất hút.

"Mẹ kiếp! Thằng đó là thá gì chứ?"

Chỉ chưa đầy ba phút xe chạy vì nhà ở sát ngay gần, họ đã đưa cô về tới cửa nhà.

"Cảm ơn chị..." Hứa Niệm lí nhí cất lời.

Người phụ nữ xinh đẹp mỉm cười dịu dàng với cô: "Không có gì đâu, chị là chị gái của A Vấn, em có thể gọi chị là chị Mộ Nghiên. Nhà chị ở biệt thự Tống Viên số 11, lúc nào rảnh cứ ghé nhà chơi nhé."

Hứa Niệm có chút ngượng ngùng, hóa ra phỏng đoán của cô hôm trước đã trật lừ. Cô cũng chẳng ngờ Mộ Vấn lại có một người chị gái thế này.

"Vâng ạ."

Hứa Niệm bước xuống xe.

Mộ Vấn nhủ theo một câu trước khi xe rời bánh: "Hứa Niệm, về nhà nhớ nghỉ ngơi cho thật tốt nhé. Đừng nghĩ ngợi nhiều quá."

Cô thừa hiểu ý trong câu dặn dò của cậu. Dù quen biết chưa lâu, nhưng Mộ Vấn chưa từng hùa theo thiên hạ hay tin vào những lời đồn nhảm vô căn cứ để đánh giá cô. Lòng dạ Hứa Niệm bỗng dâng lên một nỗi niềm phức tạp; nghĩ lại thái độ đề phòng của mình trước kia đối với cậu, hóa ra cô đã dùng tiểu nhân để đo lòng quân tử mất rồi.

Về phần Chu Bạch Lộ, cậu ta tức tối phụng phịu bước vào nhà, ném mạnh chiếc cặp sách lên sô pha. Chu Nam tinh ý nhận ra tâm trạng con trai có điều bất ổn, nhưng bà thừa biết lứa tuổi dậy thì đứa trẻ nào cũng có những góc riêng tư không muốn thổ lộ, thế nên bà chọn cách không gặng hỏi nhiều.

Cậu ta giam mình trong phòng, cầm điện thoại nhắn tin cho Quý Kinh Thu: [Hỏi cậu chút chuyện này, lớp các cậu có thằng nào cao kều, mặt mũi trông rất sáng sủa, hình như mới chuyển đến không lâu ấy nhỉ? Nó là ai thế? Tên gì?]

Quý Kinh Thu nhận được tin, chẳng mấy chốc đã nhắn lại: [Cậu đang nói đến Mộ Vấn phải không? Cậu ta mới chuyển trường đến đây, hiện đang ngồi cùng bàn với Hứa Niệm đấy.]

Rõ ràng cậu ta và Hứa Niệm lớn lên cùng nhau từ thuở bé như hình với bóng, Hứa Niệm đi đâu cũng sẽ hướng về phía cậu ta, thế nhưng sự xuất hiện của Mộ Vấn lại khiến Chu Bạch Lộ mơ hồ có một linh cảm chẳng lành: hình như có kẻ đang nhăm nhe "nẫng tay trên" nhà của mình thì phải!

Sáng hôm sau, trước khi ra khỏi nhà, Hứa Văn Anh lén lút rón rén bước vào phòng Hứa Niệm, tắt đi chiếc đồng hồ báo thức rồi cầm điện thoại gọi xin nghỉ học tiết truy bài buổi sáng sớm cho con gái. Tranh thủ nghỉ hẳn một tuần lễ này để con bé được ngủ nướng bù sức.

Lúc Hứa Niệm mơ màng tỉnh giấc, mặt trời đã lên cao tít tắp. Cô giật thót mình tưởng đã muộn học, nhưng Hứa Văn Anh nghe thấy tiếng động liền nhanh chân bưng bữa sáng vừa nấu xong vào phòng.

"Niệm Niệm đừng vội, mẹ xin phép nghỉ giúp con một tuần liền rồi đấy. Cứ đến chu kỳ là con lại đau quằn quại, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho lại sức đã. Mau đi vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng nào."

Lòng Hứa Niệm ấm áp lạ thường, cô giơ cao hai tay hò reo mừng rỡ: "Hứa Văn Anh vạn tuế!"

Bữa sáng hôm nay vô cùng thịnh soạn: mì thịt bò thơm phức, sầu riêng nướng béo ngậy, trứng gà chần đường đỏ và cánh gà nướng giòn rụm.

Hứa Niệm húp liền mấy miếng mì thỏa thích, rồi lần lượt càn quét sạch sành sanh mấy món còn lại không sót miếng nào.

"Con gái mẹ giỏi quá ta! Cứ ăn nhiều vào cho mau lớn, phát triển chiều cao nữa chứ."

Có thể chê gì thì chê, chứ trình độ nấu nướng của Hứa Văn Anh thì đúng là đỉnh của chóp, ngay đến cả Tần Viên Viên cũng phải công nhận điều đó.

"Sao nào, hôm nay đỡ đau chút nào chưa con?"

Mỗi lần nhìn con gái ăn hết sạch phần cơm mình nấu, đôi mắt Hứa Văn Anh lại cong lên cười đầy cưng chiều, ánh nhìn tràn ngập vẻ yêu thương vô bờ bến.

"Dạ rồi! Hôm nay khỏe hơn nhiều rồi mẹ ạ, chỉ là vùng bụng dưới vẫn còn hơi tức tức chút thôi."

"Không sao đâu, hôm nay để mẹ đèo con đến trường nhé. Nếu đến lớp mà vẫn thấy không khỏe, cứ mượn điện thoại của giáo viên gọi cho mẹ, mẹ lập tức ra đón con về."

Hứa Niệm bỗng thấy lạ lùng:

"Giờ này lẽ ra mẹ phải đang bận rộn ở cửa hàng dưới lầu chứ nhỉ? Sao hôm nay lại có thời gian rảnh rỗi thế này."

Hứa Văn Anh hào hứng lật màn hình điện thoại ra khoe với con. Hứa Niệm nhìn thấy hình ảnh camera giám sát được lắp đặt ngay tại tiệm bánh mì buổi sáng của gia đình.

"Con xem này, mẹ đã đóng gói sẵn toàn bộ đồ đạc trong tiệm lên kệ rồi, khách tự quét mã trả tiền rồi tự lấy, lại còn lắp cả camera quan sát nữa chứ. Vả lại hàng xóm láng giềng xung quanh cả, chẳng ai ăn bớt ăn quỵt gì đâu mà lo."

Hứa Niệm nghe xong vừa mừng vừa cảm động, cô thừa sức hiểu rằng Hứa Văn Anh vì muốn có thêm thời gian ở bên chăm sóc mình nên mới không tiếc chi tiêu khoản tiền đó.

"Cảm ơn mẹ, Hứa Văn Anh, mẹ đúng là người mẹ tuyệt vời nhất trên đời này."

Hứa Niệm nhào thẳng vào lồng ngực Hứa Văn Anh nũng nịu hệt như một đứa trẻ. Ngoài kia thế giới có ồn ào hỗn loạn đến đâu chăng nữa, thì nơi có mẹ luôn là chốn bình yên và ấm áp nhất.

Ăn sáng xong, Hứa Văn Anh đèo cô đến trường bằng xe máy điện.

Đến tiết Ngữ văn thứ hai, Hứa Niệm trên đường đi vệ sinh quay về lớp thì tình cờ chạm mặt Chu Bạch Lộ. Vừa nhìn thấy bóng dáng cô, cậu ta liền sấn tới càu nhàu với vẻ mặt hờn dỗi: "Hôm qua cậu dám bỏ mặc tớ."

Hứa Niệm bất lực thở dài: "Tớ có đâu..."

"Rõ ràng là có! Tớ đề nghị cõng mà cậu không chịu thì thôi, lại còn leo lên xe của thằng khác đi về."

Hứa Niệm mặc kệ cái thói giở hơi hờn ghen vô lý này của cậu ta, xoay người định bước đi.

Chu Bạch Lộ vội vã với tay kéo cô lại: "Được rồi Niệm Niệm, là lỗi của tớ được chưa. Giá như hôm qua tớ bắt được taxi sớm hơn thì đã chẳng ra nông nỗi này... Hôm nay người cậu đỡ hơn chút nào chưa?"

"Chu Bạch Lộ à, hai đứa mình đều lớn cả rồi, không còn là trẻ con nữa đâu. Cậu tốt với tớ thế nào, trong lòng tớ tự khắc hiểu rõ, nhưng tớ cũng có năng lực tự chăm sóc bản thân mình chứ bộ. Hơn nữa, tớ cực kỳ không thích việc cậu cứ coi tớ như một món đồ chơi để rồi tranh qua giành lại với người khác. Lo mà tập trung học hành cho đàng hoàng đi, đừng có suy nghĩ mấy chuyện vô bổ ấy nữa."

Bên ngoài thềm cửa, những chiếc lá khô ngả vàng khẽ rụng lả tả xuống mặt đất, những chồi non xanh biếc đang cựa mình đâm chồi qua lớp vỏ cây cằn cỗi.

Chu Bạch Lộ ngẩn ngơ đứng chết trân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng mảnh mai của cô đang ngược nắng bước thẳng về phía phòng học, bỗng chốc gợi nhắc cậu về những kí ức từ thuở nhỏ.

Năm Chu Bạch Lộ tám tuổi, Hứa Niệm sáu tuổi, bố mẹ ly hôn nên mẹ mang cậu ta rời khỏi khu chung cư xa hoa để dọn đến tòa nhà cũ kỹ này.

Hứa Niệm chính là người bạn đầu tiên của cậu ta trong khu xóm ấy.

Lúc bấy giờ, mấy đứa con trai trong khu thường xuyên châm chọc trêu ghẹo cậu ta không có bố, bắt nạt và ném đá vào người cậu ta, chính Hứa Niệm là người đã đứng phắt ra chắn ngang trước mặt cậu ta.

"Cậu ấy có mẹ! Lại còn có cả tớ nữa đấy! Các cậu mà còn dám bắt nạt cậu ấy lần nữa, tớ mách mẹ tớ tới méc các mẹ các cậu, bắt về đòn cho một trận bây giờ!"

Sợ khí thế của cô nhóc, đám trẻ con hư đốn ấy sợ quá đành cắm cổ chạy mất dép.

Hứa Niệm của những năm tháng ấu thơ ấy, chính là "nữ bá vương" lừng lẫy cả một vùng chung cư cũ.

Hồi nhỏ, ông nội mở một quầy bán quà vặt. Những lúc ông ngủ gật, đồ ăn vặt đều do cô toàn quyền quyết định, ai đối xử tốt với cô, cô sẽ hào phóng cho thêm một chiếc kẹo cao su to ụ; còn ai chướng mắt, cô liền thẳng thừng đóng cửa không bán. Khi ấy có ông nội che chở, cô hệt như chẳng sợ trời chẳng sợ đất điều gì.

Mặc dù bố mẹ Hứa đã ly hôn, nhưng ông bà nội vẫn đối xử với cô rất tốt. Gia đình họ dọn đến khu này với hai mục đích: một là để ông bà nội và Hứa Niệm được gần gũi chăm sóc nhau, hai là để ông bà hỗ trợ trông nom con cái, nhờ thế mẹ cô mới có thời gian rảnh rỗi để kiếm tiền.

Ngày trước, Hứa Niệm thường hay nhét cho Chu Bạch Lộ đủ loại đồ ăn ngon. Thời điểm ấy mẹ cô vừa ly hôn nên tâm trạng vô cùng tồi tệ, bố cậu ta lại liên tục tìm đến quấy rối đòi tiền, khiến mẹ cậu ta khóc hết đêm này sang đêm khác. Mỗi ngày đến lớp, hễ nhìn thấy là đôi mắt cô lại đỏ hoe, sưng húp lên trông hệt như hai quả hạch đào.

Mẹ cậu ta thì bận tối mặt chẳng có thời gian chuẩn bị bữa sáng cho cậu ta, nhưng Hứa Niệm phát hiện ra nên từ đó hôm nào cũng mang bánh bao và sữa đậu nành cho cậu ta, tuyệt nhiên chưa từng đòi tiền bạc gì.

Mỗi khi đi ngang qua tiệm bữa sáng nhà cô, Chu Bạch Lộ luôn cảm thấy vô cùng ngại ngùng, cứ ngỡ Hứa Niệm ăn trộm đồ đem cho mình, mà bản thân lại chẳng có xu dính túi để trả. Mãi về sau cậu ta mới biết, hóa ra chính vì mẹ Hứa thấy cậu ta không có tiền ăn sáng nên mới chủ động bảo Hứa Niệm mang đồ ăn qua cho cậu ta.

Mẹ Hứa và Hứa Niệm đều là những người tốt đến mức không chê vào đâu được.

Vòng mắt Chu Bạch Lộ bỗng chốc đỏ hoe, chẳng biết là vì tủi thân hay do xúc động, chỉ cảm thấy vạn vật xung quanh bỗng trở nên quái đản lạ thường. Càng lớn lên, mọi thứ lại chẳng thể ấm áp và êm đềm như thuở nhỏ nữa.

Thanh xuân vốn dĩ là một trận mưa dầm dề vừa lạnh lẽo lại vừa đằng đẵng kéo dài.

Bất cứ ai bước qua quãng đời này, đều chẳng tránh khỏi việc bị những hạt mưa ấy hắt ướt đẫm vai áo.

Tiết tự học buổi tối hôm ấy, Tạ Tắc Ngọc chủ trì buổi sinh hoạt lớp.

Chủ đề của buổi sinh hoạt hôm nay là: "Chuyện nhỏ mang tên tình yêu."

Vừa nhìn thấy chủ đề này, cả phòng học lập tức rơi vào trạng thái náo nhiệt, cuồng nhiệt đến lạ thường. Có đứa hò reo inh oác, có đứa mang vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh, có đứa lại chẳng mảy may hứng thú mà chỉ cắm mặt vào học, và cũng có những ánh mắt len lén hướng về phía crush của mình...

Quý Kinh Thu lẩm bẩm: "Cô Tạ đang tính giở trò gì thế không biết, cái chủ đề nhạy cảm thế này mà cũng dám lôi ra bàn luận công khai được cơ à!"

Lớp phó Trịnh Hựu Lam lên tiếng giữ trật tự: "Nào, mọi người giữ yên lặng đi chứ. Thảo luận chủ đề này là hoàn toàn phù hợp với lứa tuổi dậy thì của chúng ta mà, thầy đã bảo là lát nữa thầy sẽ tới giảng giải cơ mà."

Quả nhiên, vừa dứt lời thì tất cả đều ngoan ngoãn im phăng phắc.

Nhắc đến Trịnh Hựu Lam, cô bạn luôn gắn liền với mái tóc ngắn gọn gàng, thanh tân và khí chất vô cùng thanh lãnh. Khó có thể dùng từ xinh đẹp để miêu tả, mà phải dùng hai chữ "hiên ngang" mới đúng chất của cô.

Vị trí của cô ấy trong lớp học là một ẩn số đầy mê hoặc.

Các nam sinh từng bị cô ấy hạ gục trên sân bóng rổ hay qua các cuộc thi Toán học Olympic, để rồi sau đó lại chứng kiến cô ấy dùng võ Taekwondo đánh lui đám côn đồ ngoài cổng trường để cứu học đệ. Kể từ dạo ấy, Trịnh Hựu Lam bước lên một vị trí cao chót vót chẳng ai với tới, vừa lạnh lùng lại vừa cô độc.

Cô hầu như chẳng có lấy một người bạn thân thiết nào, thế nhưng nhân duyên trong lớp lại cực kỳ tốt.

Thời gian biểu của cô ấy ngoài giải đề thì chỉ có cắm mặt chạy quanh sân thể dục.

Chẳng mấy chốc, tiếng chuông vào lớp vang lên, Tạ Tắc Ngọc với vẻ mặt nghiêm nghị bước vào phòng học.

"Chủ đề sinh hoạt lớp hôm nay, các em đều đã đọc qua hết rồi chứ?"

Cả lớp đồng thanh đáp gọn lỏn: "Đọc rồi ạ!"

"Vậy thì hôm nay, cô sẽ dẫn dắt cả lớp chơi một trò chơi nhỏ nhé: Thử thách nói thật giấu tên!"

Tạ Tắc Ngọc yêu cầu mỗi học sinh lấy ra một tờ giấy trắng, căn cứ theo các câu hỏi của cô ấy để viết đáp án. Nguyên tắc cốt lõi là phải nói thật lòng, nhưng tuyệt đối không được ký tên hay ghi danh tính.

Câu hỏi đầu tiên được đưa ra là: "Các em có đang thầm thích ai hay không?"

---------------

break
Trước Sau

Báo lỗi chương