Hoàng Thuật Ngọc kinh hãi phát hiện đây không phải ảo giác. Người đi đường lần lượt lướt qua cô, vậy mà không một ai chú ý đến hàng chữ này.
Hàng chữ vẫn lơ lửng trước mắt cô. Chỉ cần Hoàng Thuật Ngọc mở mắt, cô nhất định sẽ nhìn thấy nó.
Người vốn phải ở Ban Thanh niên trí thức lại xuất hiện gần Tòa nhà Nhân dân.
Nơi này chính là huyện Dương, tỉnh Hồ Nam. Hiện giờ là ngày 26 tháng 2 năm 1973. Hoàng Thuật Ngọc muốn biết bây giờ là mấy giờ.
Trên quảng trường trước Tòa nhà Nhân dân có một chiếc đồng hồ lớn. Nghe các cụ lớn tuổi kể, sáu mươi năm trước từng có một người phương Tây đến đây truyền giáo và dựng một chiếc đồng hồ lớn. Sáu mươi năm trôi qua, chiếc đồng hồ ấy vẫn chạy vô cùng chính xác.
Hoàng Thuật Ngọc đi đến trước mặt chiếc đồng hồ lớn nhìn giờ. Bây giờ là 10 giờ 48 phút sáng.
Hoàng Thuật Ngọc kinh ngạc phát hiện hàng chữ đã thay đổi:
[Ngày 27 tháng 12 năm 2024, cơ quan truyền thông chính thức của huyện nào đó xin lỗi vì dùng từ không phù hợp. Ngay trong đêm cảnh sát đã thành lập tổ chuyên án điều tra vụ Lưu mỗ Quân mua vợ, ngược đãi vợ. Nạn nhân khoảng từ 70 đến 75 tuổi, đã chịu ngược đãi trong thời gian dài, tinh thần từ lâu đã không còn tỉnh táo, không thể hỏi được thông tin hữu ích. Thông qua đối chiếu dữ liệu ADN trong cơ sở dữ liệu, cảnh sát bất ngờ tìm được các con của nạn nhân.
Cảnh sát liên lạc được với các con của nạn nhân, nhưng những người con ấy không hề biết mình là con nuôi... Sau khi điều tra sâu, cảnh sát phát hiện Lưu mỗ Quân đã hoạt động mua bán phụ nữ và trẻ em trong thời gian dài.
Khi dọn dẹp nơi nạn nhân sống lâu năm, sau khi xé lớp báo cũ mốc meo, người ta bất ngờ phát hiện một chiếc đồng hồ lớn cùng một nhóm công trình trên tường. Cảnh sát phán đoán đây là những thứ nạn nhân đã vẽ khi còn tỉnh táo. Đối chiếu với ảnh cũ, cảnh sát vẫn không tìm được thành phố nào tương tự... Một cư dân mạng nhiệt tình cung cấp cho cảnh sát một tấm ảnh cũ, giúp vụ án có bước đột phá quan trọng.]
Một đống từ ngữ xa lạ, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc đọc của Hoàng Thuật Ngọc.
Thoạt nhìn là hai vụ án, nhưng có khả năng nào thực ra chỉ là một vụ không?
Nạn nhân trong vụ án thứ hai có phải chính là Dư Phương trong vụ án thứ nhất không?
Nếu giả thiết thứ hai là đúng, vậy Dư Phương không phải chủ động mất tích.
Khi cô đang ở gần Tòa nhà Nhân dân, hàng chữ không hề thay đổi. Chỉ đến khoảnh khắc cô đứng trước chiếc đồng hồ lớn, hàng chữ mới thay đổi.
Đây là hai lời cảnh báo đến từ năm mươi mốt năm sau. Có lẽ nào lời cảnh báo đang nhắc nhở cô rằng Dư Phương mất tích ngay gần chiếc đồng hồ lớn?
Nơi này tầm nhìn rộng, muốn đưa một người đang hôn mê rời khỏi khu vực quanh chiếc đồng hồ lớn giữa chốn người qua kẻ lại là chuyện rất khó.
Vậy thì Dư Phương nhất định đã chủ động đi cùng người khác. Chỉ khi còn tỉnh táo, Dư Phương mới có thể chủ động rời đi cùng người ta.
Hoàng Thuật Ngọc không quên Dư Phương đến đây để xem mắt, nhưng rất khó phán đoán buổi xem mắt đã kết thúc hay chưa. Cô không thể dựa vào thông tin này để tìm người, hơn nữa cô cũng không biết Dư Phương trông như thế nào.
Hoàng Thuật Ngọc rời đi, bước vào một con ngõ. Cô lấy một phiếu công nghiệp trong tỉnh và một cây bút chì từ chiếc túi đeo chéo màu xanh quân đội ra, nhanh chóng viết tên Dư Phương lên phiếu. Sau đó cô quay lại gần chiếc đồng hồ lớn, giả vờ cúi xuống buộc dây giày, ném phiếu xuống đất, rồi tự nhặt lên, gọi lớn:
“Dư Phương!”
Dư Phương vừa chia tay người xem mắt thì gặp chị họ gần chiếc đồng hồ lớn. Chị họ nói hôm nay đội sản xuất ở quê ngoại mổ lợn, muốn dẫn cô đi ăn cơm mổ lợn.
Dư Phương thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng:
“Chị, chị đợi em, em về nhà nói với mẹ một tiếng.”
“Em động não một chút đi. Nếu không phải thím nói em ở đây thì làm sao chị tìm được em!” Dư Lam bực bội nói. “Chị đã nói với thím là dẫn em đi ăn cơm mổ lợn, thím đồng ý rồi.”
“Ồ!”
Dư Phương bước theo Dư Lam.
“Ơ, chị, chị có nghe thấy có người gọi em không?”
“Em nghe nhầm rồi.”
Dư Lam vừa kéo Dư Phương đi về phía trước, vừa càu nhàu:
“Đều tại em cả, bữa cơm mổ lợn buổi trưa hôm nay chắc không ăn được nữa rồi.”
“Dư Phương!”
Hoàng Thuật Ngọc gọi.
“Chị, thật sự có người gọi em.” Dư Phương rút tay ra. “Chị, em đi xem là ai gọi em, em sẽ quay lại ngay, không bỏ lỡ bữa cơm mổ lợn tối đâu.”
Nhìn bóng Dư Phương chạy xa, Dư Lam tức đến nghiến răng, giậm chân rồi đuổi theo.
---