Thập Niên 70: Gặp Nhau Nơi Bắc Đại Hoang

Chương 13

Trước Sau

break

Dư Phương chạy trở lại quảng trường, lần theo hướng phát ra tiếng gọi mà nhìn sang.

Đối phương mặc một bộ áo quần màu xanh lá được cắt may vừa vặn, bên trong là chiếc áo len màu đỏ táo tàu, dùng dây buộc tóc cùng tông màu với áo len để buộc bím tóc. Đẹp đến nao lòng.

Đôi mắt đào hoa như biết nói xuyên qua đám đông, rơi xuống người cô ấy. Một vệt đỏ thắm nhanh chóng lan lên vành tai.

Hoàng Thuật Ngọc bước vào đám người, đi đến trước mặt cô ấy:

“Dư Phương à?”

Dư Phương theo bản năng cất giọng nhỏ nhẹ:

“Tôi là Dư Phương.”

Ngay khoảnh khắc ấy!

Màn đạn lập tức thay đổi:

[Trong đêm, cảnh sát khẩn cấp lên đường đến huyện Dương, tỉnh Tương. Dưới sự tích cực phối hợp của cảnh sát địa phương, cảnh sát tra cứu hồ sơ người mất tích tại huyện Dương trong gần năm mươi năm qua. Do thời gian quá lâu, nhiều hồ sơ đã thất lạc hoặc không còn đầy đủ, vụ án một lần nữa rơi vào bế tắc… Cảnh sát sử dụng công nghệ hiện đại để phục dựng dung mạo của nạn nhân khi còn trẻ, đồng thời tìm kiếm người thân của nạn nhân trên toàn mạng.]

Màn đạn trong suốt, xuyên qua những dòng chữ, Hoàng Thuật Ngọc nhìn thấy gương mặt tròn nhỏ tinh xảo của cô gái đỏ bừng như phủ kín mây hồng. Cô ấy mở to đôi mắt, tò mò nhìn mình.

“Dư Phương, em còn lề mề gì nữa? Mau đi thôi!”

Dư Lam tức giận gọi.

Dư Phương xoay người, hai bím tóc trước ngực vung ra sau. Hai chiếc khăn tay màu vàng non buộc bím tóc tựa như hai con bướm, linh động nhẹ nhàng nhảy một điệu múa ngắn.

“Chị, em xong ngay đây.”

Dư Phương vẫy tay với Dư Lam.

Màn đạn lại thay đổi:

[Cảnh sát nhận được một manh mối từ một cảnh sát già đã nghỉ hưu, nghi ngờ nạn nhân chính là Dư Phương mất tích cách đây năm mươi mốt năm. Không lâu sau khi Dư Phương mất tích năm đó, cha mẹ Dư Phương bất ngờ qua đời. Cảnh sát đi theo viên cảnh sát già đến nghĩa trang, nhưng không tìm thấy phần mộ của cha mẹ Dư Phương.

Từ viên cảnh sát già được biết cha mẹ Dư Phương từng là công nhân nhà máy chế biến thịt. Cảnh sát tìm đến nhà máy chế biến thịt, nơi đó hiện nay đã trở thành trung tâm trung chuyển hàng chuyển phát nhanh, trước kia từng là nơi mua bán xe cũ.

Qua điều tra, cảnh sát biết được nhà máy chế biến thịt đóng cửa vào năm 2000 do kinh doanh thua lỗ. Sau nhiều lần dò hỏi, cảnh sát tìm được chủ tịch công đoàn nhà máy năm xưa.

Vị chủ tịch công đoàn già nhớ lại Dư Phương còn có một bác cả. Sau khi cha mẹ Dư Phương qua đời, con trai của bác cả Dư Phương và cháu trai bên nhà mẹ đẻ của bác gái Dư Phương đã thay thế vị trí công tác của cha mẹ Dư Phương.

Đã quá lâu, vị chủ tịch công đoàn già nay đã chín mươi ba tuổi, trí nhớ suy giảm, từ lâu không còn nhớ rõ tên của họ… Con trai của Vương mỗ, người từng là chủ nhiệm Ban Thanh niên của nhà máy chế biến thịt, đã tìm đến cảnh sát. Cha Vương mỗ qua đời nửa tháng trước. Khi thu dọn di vật của cha, Vương mỗ phát hiện một quyển nhật ký và giao nó cho cảnh sát.

Cảnh sát tìm thấy trong nhật ký ghi chép về ngày 26 tháng 2 năm 1973, Dư Lam đã lén tìm Chủ nhiệm Vương xin một lá thư giới thiệu.

“Dư Lam sinh ra trong một gia đình cực kỳ trọng nam khinh nữ. Đêm 26 tháng 2, cô ấy đến cầu xin tôi, xin tôi đừng tiết lộ chuyện cô ấy tìm tôi xin thư giới thiệu. Sáng 26 tháng 2, Dư Lam tìm tôi xin một lá thư giới thiệu, lý do là cha mẹ cô ấy muốn gả cô ấy cho con trai của một cán bộ Ủy ban Cách mạng. Tôi nghe nói người đó là một kẻ ngốc. Cô ấy đã quen một người ở nông thôn, muốn đi tìm đối phương bàn cách giải quyết… Tôi không tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai.”

“Dư Lam lấy một công nhân trong nhà máy. Cha mẹ Dư Lam đem chiếc máy may của nhà Dư Phương làm của hồi môn cho Dư Lam. Cách làm này hoàn toàn không giống cha mẹ Dư Lam.”]



 

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương