Từ pha trà, bưng nước, giặt giũ, nấu nướng, thay tã... việc nào cũng tự tay ông làm. Thậm chí còn chu đáo hơn cả người giúp việc chuyên nghiệp.
Thẩm Vụ nhìn người chồng bận rộn trước sau, trong lòng ngập tràn ấm áp.
Bà dựa lưng vào đầu giường, khẽ nói: “Anh Khâu Phong, đừng quá vất vả nữa. Nghỉ ngơi một chút đi.”
Lâm Khâu Phong lúc ấy đang cẩn thận thay tã cho con, ngẩng đầu lên, cười hiền hậu:
“Không sao đâu, anh không mệt. Giờ việc quan trọng nhất của em là nghỉ ngơi dưỡng sức, mọi chuyện khác cứ để anh lo.”
Hai vợ chồng đang trò chuyện thì đứa bé quấn tã bỗng òa khóc một tiếng, âm thanh vang dội đến chấn cả màng nhĩ.
Thẩm Vụ vội nghiêng người, nhẹ nhàng vỗ lưng con, dỗ dành bằng giọng thật dịu dàng:
“Ngoan nào, bé cưng đừng khóc, mẹ ở đây rồi.”
Lâm Khâu Phong cũng bước lại gần, nhìn gương mặt nhăn nhó của con trai, đau lòng nói:
“Cái thằng nhóc này, giọng to thật. Đúng là giống mẹ nó.”
Thẩm Vụ lườm ông một cái, bật cười: “Còn không phải do anh à?”
“Cứ nhất quyết đặt tên ở nhà cho nó là Tiểu Hổ. Giờ thì hay rồi, đúng là “con hổ con” thật, ngày nào cũng la hét om trời.”
Ban đầu Thẩm Vụ đặt tên con là Lâm Cảnh Hành, lấy từ câu thơ trong Kinh Thi: “Cao sơn ngưỡng chỉ, cảnh hành hành chỉ”* mang hàm ý chính trực, kiên định.
(Núi cao để ngưỡng trông, đường lớn dùng để đi và có thể dịch thơ rằng: Núi cao thì để ngưỡng trông, đường lớn là để đồng lòng dân đi.)
Nhưng Lâm Khâu Phong lại cho rằng cái tên ấy quá nho nhã, không gần gũi. Ông liền đặt thêm biệt danh ở nhà là Tiểu Hổ, mong con trai lớn lên khỏe mạnh, nhanh nhẹn như hổ con.
Nghĩ đến đây, Lâm Khâu Phong gãi đầu cười ngượng. Ông nhìn đứa con đang gào khóc bên cạnh Thẩm Vụ, không khỏi hoài nghi phải chăng mình đặt nhầm tên thật rồi.
Thằng nhóc này đúng là không biết mệt là gì. Ăn khỏe, đi vệ sinh khỏe, khóc cũng khỏe. Cả ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ dậy là khóc, khiến cả nhà xoay vòng đến kiệt sức.
Thẩm Vụ vừa sinh xong, cần được tĩnh dưỡng. Vậy nên phần lớn việc chăm bé Lâm Tiểu Hổ đều do Lâm Khâu Phong và Tống Thải Hà đảm nhận.
Tống Thải Hà từ trước đến nay luôn thích thể hiện mình là người phụ nữ giỏi giang, nhiệt tình, lúc nào cũng xăng xái giúp đỡ.
Giờ đối mặt với nhà thông gia, bà ta càng ra sức “trổ tài”, chủ động gánh vác phần lớn việc chăm trẻ.
Bà ta bận tối mặt mũi mỗi ngày. Vừa phải lo cho con nhỏ, chăm nom Thẩm Vụ, lại còn tranh thủ thời gian lén lút đem đồ ăn và đồ dùng tới cho Giang Ngữ Ninh.
Mới mấy hôm mà Giang Vũ Bạch đã nhận ra mẹ mình như biến thành một người khác.
Tinh thần thì sa sút, gương mặt vốn phúc hậu bắt đầu gầy rộc đi. Hốc mắt bà ta lõm sâu, đuôi mắt cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn, trông tiều tụy thấy rõ.
Anh ta bắt đầu thật sự lo lắng.
Tối hôm đó, khi cả nhà đang quây quần dùng bữa tối bên bàn ăn, Giang Vũ Bạch rốt cuộc không nhịn được nữa, lên tiếng đề nghị: “Bố, mẹ... dạo gần đây hai người vất vả quá rồi. Hay là... mình thuê người giúp việc đi?”
Còn chưa kịp để Lâm Khâu Phong và Thẩm Vụ lên tiếng, Giang Vũ Bạch đã tiếp lời: “Bố, mẹ, kỳ nghỉ sinh của hai người cũng sắp hết rồi, Kiến Tuyết thì bận rộn với Đoàn Văn công. Còn mẹ con thì phải một mình ở nhà chăm Tiểu Hổ, chắc chắn là không xuể.”
“Thuê một người giúp việc về đỡ đần cũng tiện hơn nhiều.”
Tống Thải Hà nghe xong liền xoa xoa phần lưng đang đau nhức của mình, không ngừng gật đầu đồng tình.