Đúng là con trai bà ta vẫn là người hiểu chuyện và biết thương mẹ nhất.
Những ngày qua, bà ta bận tối tăm mặt mũi, mệt đến mức như muốn ngã quỵ.
Lâm Khâu Phong và Lâm Kiến Tuyết chẳng khác nào biến bà ta thành con lừa thồ hàng, sai gì cũng phải làm.
Lâm Kiến Tuyết đang cúi đầu ăn cá, nghe đến đây liền dừng đũa.
Cô ngẩng đầu nhìn thẳng Giang Vũ Bạch, nói thẳng không vòng vo: “Không phải còn có anh ở nhà sao? Anh đâu có việc gì, thuê người giúp việc chẳng phải là phí tiền à?”
Giang Vũ Bạch bị cô vặn lại đến nghẹn lời, nụ cười trên mặt cũng trở nên gượng gạo.
Anh ta hít một hơi thật sâu, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhẹ giọng giải thích: “Kiến Tuyết, không phải anh sắp đi theo bố đến xưởng thép học việc sao? Sau này chắc sẽ không còn thời gian ở nhà chăm Tiểu Hổ nữa.”
“Xưởng thép à?” Lâm Kiến Tuyết nhíu mày, ánh mắt dần trở nên lạnh đi.
Cô chợt nhớ đến kiếp trước, sau khi Thẩm Vụ suýt mất mạng vì sinh khó, không lâu sau Lâm Khâu Phong đã sắp xếp cho Giang Vũ Bạch vào xưởng thép thực tập.
Dựa vào mối quan hệ với nhà họ Lâm, anh ta nhanh chóng được nhận làm nhân viên chính thức, dễ dàng chuyển hộ khẩu lên thủ đô.
Đến khi Lâm Khâu Phong xảy ra chuyện, anh ta liền nghiễm nhiên ngồi vào vị trí Giám đốc xưởng.
Kiếp này, cô tuyệt đối không thể để Giang Vũ Bạch tiếp tục hút máu gia đình mình để leo lên như thế nữa.
Nghĩ vậy cô ngẩng đầu nhìn về phía bố mình, hỏi thẳng: “Bố, chuyện này là thật sao?”
Lâm Khâu Phong đang bận tách xương cá cho Thẩm Vụ, tỉ mỉ nhặt hết cả xương to lẫn xương nhỏ rồi mới gắp một miếng thịt mềm đưa tới bên miệng vợ.
Nghe con gái hỏi, ông chẳng buồn ngẩng đầu, đáp qua loa: “Có thật. Vũ Bạch học hết cấp ba, mà xưởng đang cần một nhân viên chính thức. Học vấn như vậy là đủ rồi.”
“Nhưng mới vào thì phải rèn luyện từ cơ sở, quen môi trường đã nên bố định cho cậu ấy thực tập trong tổ sản xuất một thời gian.”
Nghe vậy Lâm Kiến Tuyết đặt đũa xuống, chậm rãi nói: “Bố à, chuyện này không vội. Tiểu Hổ mới đầy tháng, chưa thể rời mẹ quá lâu.”
Nói rồi cô quay sang nhìn Giang Vũ Bạch và Tống Thải Hà, nở nụ cười dịu dàng nhưng không kém phần sắc bén.
“Hay là thế này, để Vũ Bạch và mẹ anh ở nhà tiếp tục phụ giúp chăm em trai thêm thời gian nữa. Đợi Tiểu Hổ tròn một tuổi rồi vào xưởng cũng chưa muộn. Mà em cũng không yên tâm để người ngoài trông em.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Giang Vũ Bạch lập tức trở nên khó coi.
Anh ta khó chịu vô cùng, không hiểu dạo này Lâm Kiến Tuyết bị gì, chuyện gì cũng muốn đối đầu với anh ta.
Hết bắt anh ta làm việc nhà, giờ lại ngăn anh ta ra ngoài kiếm việc, cứ khăng khăng muốn giữ anh ta ở nhà trông em trai.
Một thằng đàn ông trưởng thành mà phải quanh quẩn bên đứa bé cả ngày, giặt tã, nấu cơm, thay bỉm... Thử hỏi ai chịu nổi?
Giang Vũ Bạch cố nén giận, gượng cười nhẹ giọng nói: “Kiến Tuyết, em hiểu lầm rồi. Không phải người ngoài đâu.”
“Anh có một em gái học hết cấp hai, ở quê vẫn hay giúp người ta trông trẻ, có kinh nghiệm. Nếu mọi người đồng ý, anh sẽ gọi cô ấy lên chăm Tiểu Hổ. Cô ấy không cần tiền công đâu, chỉ cần lo ăn ở là được rồi.”
Lâm Kiến Tuyết nghe xong, trong lòng liền bật cười lạnh.
Thì ra là chiêu này.
Kiếp trước Tiểu Hổ mất sớm, Giang Ngữ Ninh chẳng có cớ gì để vào nhà họ Lâm.