Thập Niên 70: Vì Người Tình Mà Đi Triệt Sản, Tôi Ly Hôn Anh Gấp Làm Gì?

Chương 27

Trước Sau

break

Lâm Kiến Tuyết vốn là người biết ơn và trọng nghĩa.

Kiếp trước, Phó Già Nguy tiễn đưa cô về với cát bụi. Ân tình ấy cô vẫn khắc cốt ghi tâm cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.

Kiếp này, ông trời đã cho cô một cơ hội sống lại, cô nhất định phải trả lại món nợ ân tình ấy.

Chiếc vòng ngọc này chắc chắn là báu vật truyền đời của nhà họ Phó, vô cùng quý giá. Cô không thể giữ nó làm của riêng.

Đợi xử lý xong đống rối ren với nhà họ Giang, cô nhất định sẽ tự tay trả lại cho Phó Già Nguy.

Lâm Kiến Tuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại cảm xúc đang dâng trào. Cô cẩn thận đặt lại tấm bưu thiếp và chiếc vòng vào hộp sắt, khóa lại thật kỹ.

Ngay lúc cô vừa định cất hộp vào ngăn kéo, cánh cửa phòng ngủ “két” một tiếng bật mở, Giang Vũ Bạch bước vào sau khi tắm xong.

Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng bằng vải polyester, cổ áo mở khẽ, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng làn da trắng ngần nơi ngực.

Mái tóc còn ướt, từng giọt nước lăn xuống theo gò má khiến gương mặt vốn đã thư sinh lại càng thêm thanh tú, dịu dàng.

Vừa bước vào, ánh mắt Giang Vũ Bạch liền dừng lại nơi Lâm Kiến Tuyết đang ngồi cạnh giường, trong mắt anh ta ánh lên tia nhìn sâu thẳm.

Vẻ đẹp của Lâm Kiến Tuyết là kiểu vẻ đẹp sắc sảo và đầy khí chất.

Nếu như Giang Ngữ Ninh là đóa hồng trắng còn khép nụ, dịu dàng ngọt ngào. Thì Lâm Kiến Tuyết chính là đóa hồng đỏ rực rỡ, rực lửa và quyến rũ khiến người ta khó lòng rời mắt.

Ngũ quan cô tinh tế, sắc nét, ẩn hiện nét kiêu kỳ và mê hoặc tự nhiên.

Mặc dù chỉ mặc một bộ đồ ngủ bằng vải cotton rộng rãi nhưng cũng chẳng thể che giấu được vóc dáng mềm mại, gợi cảm của cô.

Vòng một đầy đặn, vòng eo thon gọn, đôi chân dài miên man... Từng đường nét đều hoàn hảo đến khó tin, vừa đủ khiến người ta không thể không chú ý.

Một người phụ nữ như vậy, sinh ra đã là thứ vũ khí khiến đàn ông phải ngước nhìn, thậm chí là khao khát chiếm hữu.

Giang Vũ Bạch tuy không thật lòng yêu Lâm Kiến Tuyết nhưng cũng chẳng thể phủ nhận rằng gương mặt này, thân hình này, đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng động lòng.

Không khó hiểu vì sao Giang Ngữ Ninh luôn mang trong mình cảm giác bất an, lúc nào cũng sợ anh ta bị Lâm Kiến Tuyết mê hoặc đến mất lý trí.

Trước kia vì lo cô có thai, Giang Vũ Bạch vẫn cố kiềm chế, không dám thân mật quá mức với cô.

Dù sao trong mắt anh ta, Lâm Kiến Tuyết chỉ là một công cụ. Không thể để cô mang thai, kẻo ảnh hưởng đến lợi ích vốn thuộc về Giang Ngữ Ninh.

Nhưng giờ đây Lâm Kiến Tuyết đã uống canh tránh thai mà anh ta chuẩn bị kỹ càng, khả năng có thai bằng không.

Tâm trí Giang Vũ Bạch cũng trở nên táo bạo hơn. Anh ta khẽ khàng đóng cửa lại, bước tới bên giường, nắm lấy tay Lâm Kiến Tuyết nhẹ nhàng vuốt ve trong lòng bàn tay.

Với vẻ điển trai, thư sinh gương mặt anh ta khẽ ửng đỏ. Giọng anh ta trầm ấm, nhỏ nhẹ: “Kiến Tuyết, lâu rồi chúng ta không thân mật với nhau... Mẹ anh cũng mong sớm có cháu bế...”

Lâm Kiến Tuyết nhìn vẻ mặt giả vờ si tình ấy của Giang Vũ Bạch, trong lòng chỉ cảm thấy ghê tởm đến phát ngán.

Cô rút tay lại một cách điềm tĩnh, giọng nói lạnh lùng nhưng lời lẽ khiến Giang Vũ Bạch không cách nào phản bác được.

“Vũ Bạch, chuyện sinh con... để sau hãy tính đi. Tiểu Hổ vẫn còn nhỏ, mẹ anh một mình sao chăm nổi hai đứa? Anh thấy đúng không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương