Thập Niên 70: Vì Người Tình Mà Đi Triệt Sản, Tôi Ly Hôn Anh Gấp Làm Gì?

Chương 28

Trước Sau

break

Giang Vũ Bạch hoàn toàn không ngờ Lâm Kiến Tuyết lại từ chối thẳng thừng đến như vậy.

Trong phút chốc đứng sững người, gương mặt điển trai của anh ta thoáng hiện nét bối rối xen lẫn bực bội.

Anh ta mấp máy môi, lắp bắp lên tiếng: “Nhưng... nhưng mà... Kiến Tuyết, mẹ anh... bà vẫn luôn mong có cháu bế. Chúng ta... sinh sớm chút cũng để bà vui lòng mà...”

Lâm Kiến Tuyết thản nhiên đáp lại: “Nếu anh thật sự cần thì tự giải quyết đi. Xong sớm rồi ngủ, đêm còn phải dậy pha sữa cho Tiểu Hổ nữa.”

“Thay vì cứ suốt ngày nghĩ mấy chuyện kiểu này, sao anh không tranh thủ dùng sức lo chăm em trai, phụ mẹ anh làm việc nhà?”

Nói xong cô kéo chăn lên che kín vai, tỏ rõ thái độ lạnh nhạt và dứt khoát, không cho anh ta chút cơ hội nào tiến thêm.

Những lời ấy chẳng khác gì một cú tát mạnh mẽ giáng thẳng vào mặt Giang Vũ Bạch. Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, suýt nữa anh ta không kìm được mà bùng nổ ngay tại chỗ.

Anh ta cố nuốt cục tức, không ngừng nhắc bản thân. Phải nhịn! Nhịn mới thành đại sự!

“Đứa con này chẳng phải là của nhà họ Lâm à? Liên quan gì đến tao? Tại sao tao phải pha sữa, thay tã cho nó?”

Giang Vũ Bạch gào thét trong lòng, đến mức gương mặt cũng vì tức giận mà hơi vặn vẹo.

Nhưng tất cả những câu nói đó, anh ta chỉ dám nói thầm trong đầu, tuyệt đối không thể buột miệng ra.

Dù sao thì hiện giờ anh ta và mẹ vẫn đang sống nhờ nhà họ Lâm. Ăn của nhà họ, mặc của nhà họ, ở nhà họ. Tất cả đều dựa vào sự chu cấp của nhà họ Lâm.

Anh ta không những không được phép đắc tội với Lâm Kiến Tuyết, mà còn phải ra sức thể hiện mình là một người chồng, người con rể biết điều. Lúc nào cũng phải lấy lòng người nhà họ Lâm, nhất là bố của Lâm Kiến Tuyết, ông Lâm Khâu Phong.

Chỉ có làm được vậy, anh ta mới có thể giành được sự tin tưởng của nhà họ Lâm, từ đó lần bước thâu tóm sản nghiệp nhà họ. Sau đó thực hiện kế hoạch mà anh ta và Giang Ngữ Ninh đã âm thầm vạch sẵn, mở đường cho tương lai của cả hai.

Nghĩ đến đây, Giang Vũ Bạch cố đè nén cơn giận, gắng điều chỉnh giọng nói cho thật nhẹ nhàng, nói với Lâm Kiến Tuyết: “Kiến Tuyết, nếu em không muốn thì thôi vậy... Chuyện này... một mình cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Nói rồi anh ta thở dài, lật chăn lên, lặng lẽ nằm xuống chiếc giường đôi.

Trên chiếc giường ấy, được chia làm hai phần rõ ràng.

Một bên là chăn tơ tằm mới tinh, mềm mại dành cho Lâm Kiến Tuyết.

Còn bên kia là chăn cũ bằng vải polyester, thô ráp, hơi ngả màu của Giang Vũ Bạch.

Sở dĩ phải ngủ riêng chăn là vì Lâm Kiến Tuyết không chịu được việc anh ta cứ nửa đêm tỉnh dậy pha sữa, thay tã cho Lâm Tiểu Hổ. Điều đó làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.

Giang Vũ Bạch nằm đó, đắp chiếc chăn thô cứng, cảm nhận từng sợi vải châm chích trên da mà lòng thấy vô cùng khó chịu.

Ngẩng đầu nhìn lên trần nhà mờ tối, trong lòng anh ta dâng lên một nỗi uất ức không thể giãi bày.

Anh ta cảm thấy Lâm Kiến Tuyết khinh thường mình. Người nhà họ Lâm cũng khinh thường mình, coi anh ta chẳng khác nào một kẻ ăn bám vô dụng.

Cảm giác bị coi thường, bị đè ép thế này quả thực khiến anh ta nghẹn đến phát điên.

Anh ta càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng cảm thấy tủi nhục và lại càng nhớ tới Giang Ngữ Ninh đang nằm trong bệnh viện.

Anh ta nhớ sự dịu dàng ân cần của cô ta, nhớ ánh mắt luôn đầy thấu hiểu và ngưỡng mộ, nhớ cả cái cách cô ta dùng ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn anh ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương