“Đã là một mối hôn sự tốt như vậy, sao thím Ba không để chị họ gả cho người ta?”Thẩm Ý Đường hỏi ngược lại.
Thím Ba nghẹn lời. Con gái bà ta là sinh viên đại học Công Nông Binh, sau này tốt nghiệp đại học còn phải trở thành cán bộ nhà nước. Làm sao có thể gả cho một người đàn ông tàn tật lớn tuổi được?
“Nhưng người ta có thể cho một trăm đồng tiền sính lễ, còn cho cháu đưa Quốc Khánh theo về nhà chồng.” Thím Ba tiếp tục khuyên nhủ: “Bố mẹ cháu đều mất rồi, cháu là chị, cháu phải nghĩ cho Quốc Khánh nhiều hơn chứ.”
Thím Ba đẩy Thẩm Quốc Khánh đến trước mặt Thẩm Ý Đường, hết lời khuyên nhủ: “Nó còn nhỏ thế này, nếu cháu bị người ta bắt đi… lỡ cháu xảy ra chuyện gì thì sao? Để Quốc Khánh một mình côi cút sống trên đời, đáng thương biết bao.”
Thẩm Ý Đường cười khẩy, đang định đáp trả thì Thẩm Quốc Khánh đã nhìn khẩu hình của thím Ba hiểu được lời bà ta nói. Cậu tức giận gào lên, đẩy thím Ba ra ngoài.
Cậu không muốn chị vì mình mà hy sinh hạnh phúc cả đời.
Thím Ba là người xấu.
Thẩm Quốc Khánh tức đến phát khóc. Thấy thím Ba còn định xông vào chuồng lợn, cậu phẫn nộ cầm xẻng xúc phân đánh bà ta.
Chiếc xẻng này thường dùng để xúc phân lợn, bẩn vô cùng.
Thím Ba sợ phân lợn làm bẩn quần áo, vội vàng chạy tránh sang một bên.
Nhưng khi về đến nhà, bà ta vẫn phát hiện tay áo dính phân lợn, tức tối chửi ầm lên: “Đồ mất dạy.”
“Thế nào? Nó không chịu à?” Một người đàn ông trung niên hơi mập vừa ăn trứng đỏ vừa từ gian chính đi ra. “Nếu chuyện này hỏng thì khó giải quyết đấy.”
Đây là chồng của thím Ba. Năm xưa, khi theo bà Thẩm tái giá vào nhà họ Thẩm, ông ta mới vừa được sinh ra chưa bao lâu nên hộ khẩu cũng nhập vào nhà họ Thẩm.
Bao năm nay, mọi người đều gọi ông ta là Thẩm Ba.
Sau khi ông Thẩm qua đời, ông ta từng nghĩ đến chuyện đổi lại họ của mình.
Ông ta còn muốn để cô con gái đi học đại học Công Nông Binh mang họ của người cha ruột đã mất, giúp gia đình bên cha ruột vẻ vang, để tất cả mọi người biết nhà cha ruột của ông ta có một cô con gái học đại học.
Nhưng đề nghị này lại bị con gái ông ta từ chối.
Trong lòng Thẩm Ba vô cùng khó chịu, vì thế cứ nhìn người mang họ Thẩm là ông ta lại bực.
Ông ta càng ghét Thẩm Ý Đường và Thẩm Quốc Khánh, hai người không có quan hệ máu mủ với mình mà lại trở về quê ăn không ngồi rồi.
Thẩm Ba đã đồng ý với trưởng thôn, mỗi năm mỗi nhà chia cho bà Thẩm năm mươi cân lương thực tinh và năm mươi cân lương thực thô.
Lương thực hai nhà cộng lại, mỗi năm thành một trăm cân lương thực tinh và một trăm cân lương thực thô.
Số lương thực này đủ cho một mình bà Thẩm ăn quanh năm.
Nhưng bây giờ tự dưng có thêm hai cái miệng ăn. Thẩm Ba sợ sau khi bà Thẩm ăn hết số lương thực ấy, bà sẽ tìm trưởng thôn, bắt bọn họ phải góp thêm lương thực!
“Thân phận của Thẩm Ý Đường như vậy, nếu cứ ở nhà mãi thì chẳng phải sẽ khiến nhà mình mang tiếng sao?” Thẩm Ba sa sầm mặt.
Thím Ba cũng tức nghẹn trong lòng. Một chuyện tốt có thể thay đổi thành phần, lấy chồng là có thể thoát khỏi thân phận thành phần xấu như vậy mà Thẩm Ý Đường còn không chịu, bà ta biết làm gì được?
Thẩm Ý Đường còn tưởng mình vẫn là cô tiểu thư được nuông chiều lớn lên trong thành phố chắc?
Với thân phận thành phần xấu như Thẩm Ý Đường, ngoài người thuộc diện năm bảo hộ và người tàn tật ra, còn ai dám cưới cô? Cô còn có thể gả cho ai?
Mà còn muốn so với con gái bà ta, người sắp vào đại học Công Nông Binh sao?
Hừ, Thẩm Ý Đường đúng là lòng cao hơn trời mà mệnh mỏng như giấy!
“Không thể để Thẩm Ý Đường tiếp tục ở nhà.” Thẩm Ba suy tính: “Con gái chúng ta vừa mới lên Bắc Kinh học đại học Công Nông Binh. Nếu trường học biết con bé có một cô em họ thuộc thành phần xấu, vậy con bé còn học đại học Công Nông Binh nổi không?”
Thẩm Ba tiếp tục thúc giục vợ: “Bà phải nghĩ cách khiến nó đồng ý lấy tên độc nhãn kia đi.”
Hơn nữa, một trăm đồng tiền sính lễ ấy ông ta đã nhận rồi, còn đem cho con gái lên Bắc Kinh học đại học Công Nông Binh.
Nếu tên độc nhãn biết mình dựa vào danh hiệu “anh hùng cứu hỏa” khó khăn lắm mới đi vay ở hợp tác xã được khoản sính lễ cao như vậy, cuối cùng lại không cưới được vợ, chẳng phải sẽ liều mạng với ông ta sao?
---