Thập Niên 70: Vừa Theo Quân Đã Phát Hiện Mình Gả Nhầm Người

Chương 9

Trước Sau

break

“Chỉ cần cháu thay đổi được thân phận Hắc Ngũ Loại, những người kia cũng chẳng làm gì được cháu.”

Thím ba kéo Thẩm Ý Đường ngồi xuống chiếc giường ghép bằng những tấm ván cửa.

Ba con heo trong chuồng khịt khịt, húc vào hàng rào, từng đợt mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.

Thím ba ghét bỏ nhíu mày, nhưng trên mặt vẫn cười tươi: “Chú ba cháu tìm cho cháu một đối tượng xem mắt, thành phần của người ta tốt lắm. Năm ngoái còn được công xã biểu dương, nhận giấy khen vì hành động dũng cảm cứu người của đội sản xuất.”

“Chỉ cần cháu gả qua đó, cháu sẽ có thân phận nông dân. Không chỉ có thể thay đổi xuất thân và thành phần của cháu, mà còn có thể bảo đảm cháu không bị đưa đi. Chuyện tốt như vậy còn gì bằng!”

“Hơn nữa, sính lễ rất cao, tận một trăm đồng đấy.”

Ở quê, nhà bình thường gả con gái, sính lễ cũng chỉ vài đồng và vài chục cân lương thực.

Đối phương chịu bỏ ra một trăm đồng sính lễ, lại không chê thành phần của Thẩm Ý Đường không tốt, cũng là vì cô xinh đẹp.

Đừng thấy thím ba khen người ta lên tận mây xanh, Thẩm Ý Đường lại rất nhanh nhạy nhận ra vấn đề.

“Thím ba, đối phương có phải lớn tuổi, lại không đẹp trai? Hay trên người có khiếm khuyết gì không?”

Thẩm Ý Đường hỏi.

Bình thường tuy thím ba không bắt nạt hai chị em cô, nhưng cũng rất ít khi để ý đến họ.

Đột nhiên nhiệt tình muốn mai mối cho Thẩm Ý Đường như vậy, rất khó khiến người ta không nghi ngờ.

Nụ cười trên mặt thím ba khựng lại.

Sao Thẩm Ý Đường lại thông minh thế chứ?

Bà nhanh chóng cười trở lại: “Cũng chỉ lớn hơn cháu mười lăm tuổi thôi. Người ta vẫn nói đàn ông lớn tuổi thì biết thương vợ. Đối phương còn là anh hùng cứu hỏa của đội sản xuất nữa, cháu gả qua đó, nhất định người ta sẽ thương cháu như báu vật.”

Bà Thẩm cũng nhíu mày: “Lớn hơn Tiểu Đường mười lăm tuổi? Đây mà gọi là mối duyên tốt sao?”

Hơn nữa, bà nhớ người được công xã biểu dương, nhận giấy khen vì hành động dũng cảm cứu người năm ngoái chỉ có một.

Người đó chính là gã Độc Nhãn ở đội hai trong thôn. Nhà nghèo đến mức gần như chẳng có cơm ăn, vậy mà có thể bỏ ra một trăm đồng sính lễ sao?

Chắc chắn thím ba đang lừa người.

Gã Độc Nhãn bẩm sinh đã bị tật, một mắt không nhìn thấy.

Người lại gầy quắt, thấp bé, vì thế đã ba, bốn mươi tuổi mà vẫn không lấy được vợ.

Năm ngoái hắn nhận được giấy khen vì hành động dũng cảm cứu người cũng chỉ là tình cờ.

Hắn thua bạc khi đánh bài nên phải đi trông coi kho lương thực ban đêm cho người ta.

Kết quả lại vô tình phát hiện đống rơm chất bên cạnh kho lương thực không biết vì sao bỗng bốc cháy.

Lúc đó mọi người đều đã ngủ, chỉ có gã Độc Nhãn ở đó.

Thế là hắn dập được lửa, trở thành anh hùng cứu hỏa và nhận được giấy khen của công xã.

“Vợ thằng ba, chị có ý đồ gì vậy? Lại muốn Tiểu Đường gả cho một tên vừa nghèo vừa xấu, đã lớn tuổi lại còn thích đánh bạc?”

Bà Thẩm vô cùng tức giận.

Nhưng thím ba chẳng hề sợ bà, ngược lại còn cười nói: “Nhưng thành phần của gã Độc Nhãn tốt mà! Ba đời bần nông, nhà còn thuộc diện hộ Ngũ Bảo. Nghèo thì có gì không tốt? Nghèo mới có thể thay đổi thành phần Hắc Ngũ Loại của Tiểu Đường.”

Thím ba không nhịn được nâng cao giọng: “Tiểu Đường gả qua đó là có thể trở thành bần nông. Đến lúc ấy những người kia cũng chẳng có cách nào bắt nó đi diễu phố.”

“Con cũng là vì tốt cho Tiểu Đường, không muốn trơ mắt nhìn nó bị bắt đi diễu phố, bị người ta làm nhục.”

Những kẻ kia không chỉ có đủ mọi cách thức để hành hạ người khác, mà các đồng chí nữ còn phải chịu những nỗi nhục nhã không thể nói thành lời.

“Tiểu Đường, thím ba thật sự là vì tốt cho cháu.”

Thím ba hết lời khuyên nhủ: “Cha mẹ cháu đều chết rồi, với thân phận này, cháu đi đâu cũng sẽ gặp tai họa.”

“Cháu nghe lời thím ba, gả cho một hộ bần nông trong thôn. Không chỉ có thể thay đổi thành phần của cháu, mà họ hàng trong nhà còn có thể giúp đỡ cháu trong cuộc sống.”

“Đây đúng là chuyện tốt có thắp đèn lồng cũng chẳng tìm được đâu.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương