"Thật sự hạ rồi?"
"Cô gái này thần thật, làm vài cái đã khỏi bệnh rồi!"
Lúc này, ngoài cổng vang lên tiếng gầm rú của xe máy. Chồng của kế toán Từ mồ hôi nhễ nhại chạy vào, sốt sắng nói: "Em còn ngây ra đó làm gì? Mượn được xe rồi, mau đưa con đi bệnh viện thôi!"
"Không cần đi nữa đâu, con hạ sốt rồi." Kế toán Từ đưa nhiệt kế cho chồng.
Anh ấy nhận lấy xem thử thì ngớ người, lúc nãy ra khỏi nhà vẫn là 39 độ, giờ lại giảm xuống còn 38 độ: "Chuyện này là sao?"
"Là nhờ cô gái nhỏ này giúp đấy." Kế toán Từ chỉ vào Ôn Hi Hòa nói: "Cô ấy xoa bóp cho con vài cái, thằng bé toát mồ hôi, đi vệ sinh xong là hạ sốt luôn."
"Vẫn chưa khỏi hẳn đâu." Ôn Hi Hòa bổ sung: "Bé bị sốt cao do tích thực dẫn đến táo bón. Anh chị ra hiệu thuốc mua ít Tiêu Tam Tiên, mỗi loại 10 gam sắc lấy nước uống là được.”
“Sau này đừng cho bé ăn quá nhiều dầu mỡ nữa. Tỳ vị của bé yếu, gần đây chắc chắn ăn không ít đồ béo ngậy, nếu không thì chẳng đến mức sốt dữ dội như vậy đâu."
Đồng chí Vương gãi đầu: "Lần trước bị tích thực xong, chúng tôi đâu có cho con ăn đồ chiên rán nữa..."
Anh ấy chợt phản ứng lại, nhìn về phía mẹ mình: "Mẹ, mẹ lại làm bánh bao chiên, viên chiên cho nó ăn phải không?"
"Ái chà, thảo nào hai hôm nay nhà các người cứ bay ra mùi dầu thơm phức, làm mấy đứa nhỏ nhà tôi thèm thuồng, ngày nào cũng đòi ăn cơm trộn mỡ heo." Những người hàng xóm nhiệt tình thi nhau làm chứng.
Kế toán Từ cảm thấy hơi mất mặt nhưng cũng không muốn tranh cãi với mẹ chồng trước mặt người ngoài, bèn quay người vào nhà. Cô ấy ôm ra một hũ sành nặng trịch, không nói không rằng dúi vào tay Ôn Hi Hòa.
"Đồng chí Tiểu Ôn, lần này may mà có cô! Hũ mỡ heo này cô cầm lấy, tuyệt đối đừng từ chối! Dù sao tháng này nhà tôi cũng quyết tâm giảm bớt dầu mỡ rồi!"
Mỡ heo này là đồ tốt đang khan hiếm đấy.
Cho dù hiện nay nguồn cung hàng hóa đã thoải mái hơn những năm trước, nhưng định mức dầu ăn mỗi tháng của mỗi người cũng chỉ có nửa cân, muốn có mỡ heo thì phải tự mua thịt mỡ về rán.
Một hũ sành mỡ heo đầy ắp thế này, với những gia đình tiết kiệm thì đủ ăn trong hai, ba tháng.
Vợ chồng kế toán Từ đều là công nhân viên chức, gia cảnh khá giả nên hũ mỡ này đặc biệt chất lượng.
Ôn Hi Hòa cũng không khách sáo với kế toán Từ: "Tối nay chị để ý động tĩnh của bé, nếu có chuyện gì thì sang gọi tôi."
Kế toán Từ rối rít nhận lời.
Hũ mỡ heo khiến Ôn Bình Bình vui mừng khôn xiết, về đến nhà liền vỗ tay reo lên: "Tháng này nhà mình xào rau có mỡ heo rồi."
Lâm Vệ Hồng dí ngón tay vào trán Ôn Bình Bình: "Chỉ biết ăn thôi, chẳng chịu học hành gì cả."
Sau đó bà nhìn Ôn Hi Hòa, ánh mắt có chút ngạc nhiên: "Tiểu Hòa, không ngờ con còn có tài lẻ này đấy."
Sở Nguyên nói: "Trên tàu hỏa chị con còn cứu được một ông bác nữa cơ."
"Đều là tình cờ gặp phải, đúng lúc con biết cách chữa thôi ạ." Ôn Hi Hòa nói.
Lâm Vệ Hồng dò hỏi: "Con còn biết chữa gì nữa? Thím hay bị đau lưng mỏi eo, có chữa được không?"
"Được ạ nhưng người thím hơi yếu, hơn nữa con thấy thím đang đến kỳ kinh nguyệt, không thích hợp xoa bóp lắm. Con kê cho thím một đơn thuốc, thím tẩm bổ trước đã, đợi hết kỳ rồi hãy xoa bóp." Ôn Hi Hòa cười nói.