Đứa bé trong lòng cô ấy vừa khóc vừa co giật, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trông vô cùng dọa người.
"Sao lại thế này? Sao lại sốt nữa rồi, không phải mắc bệnh lạ gì chứ?" Lưu Mai Hoa đứng bên cạnh xen vào.
Mẹ chồng kế toán Từ không nhịn được lên tiếng phàn nàn: "Mẹ đã bảo rồi, đều tại lúc mang thai con không nghe lời khuyên, cứ nhất quyết đòi ăn xoài. Giờ thì hay rồi, thằng bé Tiểu Bảo vừa sinh ra đã ốm đau bệnh tật..."
Kế toán Từ bị mẹ chồng trách móc đến mức mất mặt, trong lòng vừa sốt ruột vừa tủi thân.
Ôn Hi Hòa bước lên, đưa tay sờ trán đứa bé, rồi lại sờ trán mình: "39 độ, sốt cao đấy."
Kế toán Từ quệt nước mắt: "Đúng vậy, lúc nãy cặp nhiệt độ cũng là 39 độ."
"Để tôi xem qua cho thằng bé, nhìn qua thì không phải vấn đề lớn đâu." Ôn Hi Hòa bình tĩnh nói: "Đưa tay trái của bé cho tôi xem nào."
Kế toán Từ ngẩn người, hơi do dự nhìn Ôn Hi Hòa.
Ôn Kiến Quốc vội vàng kéo Ôn Hi Hòa lại, giải thích với kế toán Từ: "Tiểu Từ, đây là cháu gái tôi, con bé có biết chút y thuật nhưng đứa trẻ còn nhỏ... Chuyện liên quan đến tính mạng con người, không thể đùa được đâu!"
Lúc này, đứa bé trong lòng khóc càng dữ dội hơn, cơn co giật cũng trở nên kịch liệt.
Kế toán Từ đánh liều, nói với Ôn Hi Hòa: "Em gái, nếu em biết khám thì xem giúp thằng bé với, ít nhất đừng để nó co giật thế này nữa."
"Vậy chị ôm chắc bé nhé." Ôn Hi Hòa nói rồi nhẹ nhàng cầm lấy tay trái của đứa trẻ. Cậu bé co giật khiến chân tay đạp loạn xạ, Lâm Vệ Hồng thấy thế cũng tiến lên giúp giữ chặt.
Ôn Hi Hòa tách ngón tay đứa bé ra, đẩy từ đầu ngón trỏ về phía lòng bàn tay. Nhìn thấy ngón trỏ của cậu bé tím tái từ đầu đến gốc ngón, trong lòng cô đã có phán đoán.
"Hai ngày nay thằng bé có ăn nhiều đồ chiên rán không?"
Kế toán Từ lắc đầu: "Không thể nào, tôi đã đặc biệt dặn bà nội nấu nướng thanh đạm rồi mà."
Ôn Hi Hòa liếc thấy vẻ chột dạ thoáng qua trên mặt mẹ chồng kế toán Từ, lập tức hiểu ra: "Hai ngày nay bé chưa đi ngoài đúng không?"
Mẹ chồng kế toán Từ ngượng ngùng gật đầu.
Vẻ mặt Ôn Hi Hòa dịu đi một chút: "Vén tay áo thằng bé lên, tôi làm mát Thiên Hà Thủy cho bé là khỏi thôi."
"Thiên Hà Thủy?" Kế toán Từ ngơ ngác.
Lâm Vệ Hồng vội vàng nhắc nhở: "Tiểu Hòa, chuyện này không phải trò đùa đâu, đưa đi bệnh viện vẫn an toàn hơn."
Ôn Hi Hòa không nói thêm gì nữa, xoay người ra vòi nước rửa tay kỹ càng, quay lại nắm lấy cánh tay đứa bé, đẩy nhẹ từ huyệt Lao Cung về phía huyệt Khúc Trạch.
Động tác của cô nhẹ nhàng và nhịp nhàng, kể cũng lạ mới đẩy được vài cái, tiếng khóc của đứa bé đã dần yếu đi, cơn co giật cũng từ từ dịu xuống.
Mọi người đứng xem trong sân đều nín thở.
Kế toán Từ là người cảm nhận rõ nhất. Đứa bé trong lòng không còn giãy giụa nữa, người bắt đầu toát mồ hôi.
Ôn Hi Hòa lại giúp đứa bé thanh nhiệt ở kinh can và kinh phế. Đứa trẻ này rõ ràng là ăn quá nhiều dầu mỡ, cộng thêm đại tiện không thông, dẫn đến tâm can dương thịnh âm hư.
"Bủm..." Đứa bé đánh rắm một cái, khuôn mặt nhỏ ửng hồng, không còn khóc quấy nữa, chỉ yếu ớt ôm cổ mẹ nói: "Mẹ, con muốn đi vệ sinh."
Ôn Hi Hòa thu tay lại: "Cho bé đi đại tiện xong là nhiệt độ cơ thể sẽ hạ xuống thôi."
Kế toán Từ bán tín bán nghi, vội vàng ôm con về phòng. Một lát sau, cô ấy vui mừng chạy ra nói: "Hạ sốt thật rồi!"