Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 14

Trước Sau

break

Dương Tư Bình sợ Dương Kế Lâm làm trò cười, bèn mắng con trai một trận trước.

Hồng Phạm lại xem đến nhập thần, xua tay: "Không không, phương án châm cứu này có chút thú vị, dùng hỏa châm à?"

Dương Kế Lâm vội nói: "Vâng ạ, ông Hồng. Đồng chí nữ kia châm một cái, cổ bệnh nhân liền thẳng lại ngay. Còn một điểm con không hiểu, con châm ba huyệt Bách Hội, Hậu Đỉnh, Hợp Cốc, châm xuống bệnh tình rõ ràng thuyên giảm, nhưng sau khi rút kim bệnh nhân lại kêu đau, thế là sao ạ?"

Hồng Phạm đăm chiêu suy nghĩ, vỗ nhẹ vào đầu Dương Kế Lâm: "Con đấy, học hành nửa vời. Bệnh nhân đã có tình trạng vẹo cổ thì phải nắn chỉnh cổ trước, khí huyết điều hòa rồi mới châm cứu.”

“Ngoài ra, con chọn huyệt thì không sai nhưng lại không tính đến việc bệnh nhân can hỏa vượng, tất nhiên sẽ âm hư.”

“Ngoài ba huyệt vị này, bắt buộc phải chọn thêm huyệt Thái Xung, kim dẫn dương khí, tư âm bổ khí, dương khí đi rồi, âm khí bù vào. Khí huyết bệnh nhân thông suốt, như vậy tự nhiên sẽ hồi phục bình thường."

Dương Kế Lâm vỗ đầu một cái: "Có phải giống như lúc lũ lụt tràn lan, mở một cái cửa xả lũ để dẫn nước đi không ạ?"

Hồng Phạm khẽ gật đầu: "Cậu nhóc nhà em cũng coi như có chút ngộ tính đấy."

Dương Kế Lâm cười hì hì nhưng Dương Tư Bình lại sa sầm mặt, cầm bệnh án gõ nhẹ vào đầu cậu ta một cái.

"Cái này mà cũng phải hỏi sao? Trong Nan Kinh đã nói rõ rồi. Sở quá vi nguyên, Thái Xung thị dã, huyệt Thái Xung là huyệt Du của kinh Túc Quyết Âm Can, còn có Thái Xung ở vùng sọ não nữa. Con hỏi những câu này chứng tỏ sách kinh điển chưa đọc kỹ, về nhà học thuộc lòng cuốn Nan Kinh cho bố!"

Dương Kế Lâm kêu rên một tiếng.

Dương Tư Bình trừng mắt nhìn con trai: "Con còn dám kêu ca à? Bình thường bảo học thuộc thì không chịu nghe lọt tai chữ nào.”

“Lần này hay rồi đấy, bị một cô gái nhỏ tuổi hơn vượt mặt. Cũng may là người ta không biết con là con trai của bố."

"Sao cơ? Đây là bệnh án của người khác à?" Hồng Phạm giật mình, lên tiếng hỏi.

Dương Tư Bình đáp: "Chứ còn gì nữa." Ông không khách khí kể hết chuyện xấu hổ của Dương Kế Lâm ra.

Hồng Phạm quả thực có chút kinh ngạc. Tuy nói việc châm vài mũi kim chữa khỏi cho bệnh nhân không phải chuyện gì quá khó khăn, nhưng ít nhất cũng phải đạt đến trình độ bác sĩ chủ nhiệm bệnh viện.

Ông cứ ngỡ là do Dương Tư Bình làm, không ngờ lại là tác phẩm của một cô gái nhỏ.

Thiên phú thế này quả là không tầm thường.

"Cô bé đó tên là gì?"

...

Ôn Hi Hòa đã hỏi thăm vài tiệm thuốc Đông y nhưng cứ hễ bước vào, người ta vừa nghe cô muốn xin việc là đều lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.

Có một tiệm định tuyển người nhưng vừa nghe cô mới tốt nghiệp cấp hai, lại không phải người Bắc Kinh gốc, chỉ từng theo ông nội học y thuật, họ liền khéo léo từ chối ngay tại chỗ, thậm chí chẳng cho cô cơ hội phỏng vấn.

Ôn Hi Hòa vốn biết tìm việc rất khó nhưng cô không ngờ rằng tìm một công việc ở Bắc Kinh năm 1985 lại gian nan đến thế.

...

"Đi đi đi! Bà già kia, cút xa một chút, đừng có ở đây cản trở việc buôn bán của ông mày!"

Một tiếng quát tháo thô lỗ phá tan sự ồn ào của khu chợ.

Ôn Hi Hòa đang suy tính xem nên đi đâu tiếp theo, nghe thấy tiếng động liền nhìn sang.

Cô thấy một người đàn ông trung niên mặc áo ba lỗ, tay phe phẩy quạt lá cọ, đang mất kiên nhẫn xô đẩy một bác gái ngồi xổm bên vệ đường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương