Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 15

Trước Sau

break

Bác gái kia trông có vẻ là người từ nông thôn lên, bên chân đặt một bao tải đựng phân đạm căng phồng. Bị đẩy mạnh như vậy, bà ấy loạng choạng ngã nhào xuống đất.

Người qua đường liếc mắt nhìn nhưng ai nấy đều vội vã dời tầm mắt đi chỗ khác như thể chuyện không liên quan đến mình.

Gã đàn ông kia vẫn chưa hả giận, gã giơ chân lên định đá văng cái bao tải gai mắt kia đi.

"Đủ rồi đấy!" Ôn Hi Hòa không nhìn nổi nữa, cô bước lên một bước, giọng nói lạnh lùng: "Đường lớn này là do nhà ông xây chắc? Dựa vào đâu mà động tay động chân với người khác?"

Cô đưa tay đỡ bác gái dậy, nhặt bao tải lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào gã đàn ông.

Gã đàn ông thấy có người đứng ra bênh vực liền chống nạnh đứng dậy, hừ lạnh một tiếng: "Hừ, ở đâu chui ra con nhà quê thích lo chuyện bao đồng thế này! Bà ta cản trở tôi làm ăn, tôi đuổi đi là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Lũ nhà quê ngoại tỉnh các người có hiểu quy tắc Bắc Kinh không hả?"

Sắc mặt Ôn Hi Hòa trầm xuống, cô đang định phản bác thì tay áo bị ai đó nhẹ nhàng kéo lại.

Bác gái bên cạnh cúi đầu, nói nhỏ: "Cô gái à, cảm ơn cô nhưng chúng ta... chúng ta không đắc tội nổi người ta đâu. Bỏ đi, bỏ đi thôi."

Bà ấy cụp mắt xuống vẻ cam chịu, tay nắm chặt bao tải, định nhích sang một bên.

Gã đàn ông thấy vậy càng thêm đắc ý, gã vênh váo liếc xéo Ôn Hi Hòa một cái.

Ôn Hi Hòa không thèm chấp gã nữa, cô giúp bác gái xách cái bao tải nặng trịch sang một bên.

Miệng bao hơi mở, bên trong là vỏ đỗ trọng, lá tỳ bà và cam thảo. Mùi thuốc hỗn tạp xộc lên mũi nhưng lại khiến ánh mắt cô sáng lên. Tuy đều không phải hàng quý hiếm, nhưng phẩm chất lại thuần chính hiếm thấy.

Cô theo bản năng sờ vào ví tiền, nhưng cảm giác xẹp lép nơi đầu ngón tay khiến cô bừng tỉnh. Toàn bộ gia tài trên người cô hiện giờ cũng chỉ có hơn ba mươi tệ.

"Số dược liệu này anh bán thế nào?"

Đúng lúc này, từ sạp hàng bên cạnh vang lên giọng nói của một người đàn ông.

Chu Thành ngồi xổm xuống trước sạp hàng, ánh mắt lướt qua đống dược liệu, trong lòng thầm khen ngợi. Vận may của mình đúng là không tệ, ra ngoài thu mua dược liệu mà lại gặp được sạp hàng có đầy đủ mặt hàng thế này, trông chất lượng cũng khá tốt.

Gã đàn ông trung niên, cũng chính là lão Hai Tề, lập tức đổi sang bộ mặt tươi cười, nhiệt tình chào mời: "Cậu muốn mua gì? Chỗ tôi cái gì cũng có! Cậu nhìn lá tỳ bà này xem, tốt biết bao! Một cân chỉ có một tệ thôi! Còn cả ngũ vị tử này nữa, hàng đầu mùa mới về đấy, cậu nhìn màu sắc xem, đỏ chưa kìa!"

Chu Thành cúi người, lật xem kỹ lá cây và ngũ vị tử, trong lòng khá hài lòng, cậu lấy danh sách ra nói: "Chỗ lá tỳ bà này tôi lấy hết, tám tệ bán trọn gói được không? Còn cả ngũ vị tử, vỏ đỗ trọng này nữa..."

Cậu vừa nhìn đơn hàng vừa thầm vui mừng. Sư bá còn dặn cậu cứ từ từ mà tìm, thế này chẳng phải rất dễ dàng sao.

"Anh mua nhiều dược liệu thế này, nhà anh mở tiệm thuốc Đông y à?"

Giọng nói bất ngờ vang lên bên cạnh làm Chu Thành giật mình.

Cậu ngẩng đầu lên, thấy là một cô gái, bèn vỗ vỗ ngực, định lấy ví ra đếm tiền, thuận miệng đáp: "Ừ, đúng vậy."

Ôn Hi Hòa chẳng hề khách sáo, cô thuận tay nhặt vài chiếc lá tỳ bà lên, nói với Chu Thành: "Nếu tôi là anh, tôi chắc chắn sẽ không mua dược liệu ở sạp hàng này."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương