"Tại sao?" Chu Thành lộ vẻ nghi hoặc.
Lão Hai Tề lập tức xù lông, gã giật lại mớ dược liệu, chỉ vào mũi Ôn Hi Hòa quát: "Này! Cô đồng chí kia, đây là sạp hàng của tôi, liên quan gì đến cô?”
“Vừa nãy tôi đắc tội cô, bây giờ cô muốn phá chuyện làm ăn của tôi phải không? Tâm địa cô độc ác quá đấy!"
Trên mặt Chu Thành thoáng qua vẻ hiểu ra, cậu theo bản năng lùi lại, giữ khoảng cách với Ôn Hi Hòa.
Ánh mắt Ôn Hi Hòa quét qua sạp hàng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực: "Nếu ông làm ăn đàng hoàng, tôi sẽ không nói nửa lời. Nhưng trên cái sạp này của ông, có mấy thứ là hàng tốt có thể dùng làm thuốc?"
Cô nhặt một chiếc lá tỳ bà lên, lật ngược lại, đầu ngón tay chỉ vào mặt sau: "Bán lá tỳ bà mà ngay cả lớp lông tơ ở mặt sau cũng chưa làm sạch. Lại nhìn những thứ này xem."
Cô bới nhẹ vài cái, tiện tay nhặt ra mấy chiếc lá vàng úa: "Lá khô lá nát nhiều vô kể, dược lực đã mất hết, đem làm thuốc chẳng những không có tác dụng mà còn gây hại! Đem thứ này đi bán lấy tiền, ông không sợ bị quả báo sao???"
Trong giọng nói của cô kìm nén sự tức giận.
Lúc trước bị lão Hai Tề chế giễu cô cũng chẳng hề bận tâm nhưng giờ phút này nhìn thấy những dược liệu hại người này, cô thực sự đã nổi giận.
Những lời này khiến người đi đường xúm lại xem, trong đó có cả khách quen của lão Hai Tề lên tiếng bênh vực: "Cô gái nhỏ, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói bừa! Cô làm thế này là muốn đập bát cơm của người ta đấy à! Chúng tôi mua thuốc ở chỗ ông ấy suốt, có bao giờ xảy ra chuyện gì đâu!"
Lão Hai Tề ban đầu còn chột dạ, thấy có người chống lưng liền ưỡn thẳng lưng lên, gân cổ gào to: "Đúng thế! Tôi là lão Hai Tề làm ăn buôn bán dựa vào lương tâm! Con ranh con như cô thì hiểu cái gì về dược liệu? Đồng chí này, cô ta chính là đang trả thù riêng đấy, cậu tuyệt đối đừng tin!"
Vẻ mặt Chu Thành lộ rõ sự do dự, cậu nhặt mấy chiếc lá khô lên: "Nhưng trong đống lá tỳ bà này của ông đúng là có không ít lá khô..."
"Nhiều dược liệu thế này, khó tránh khỏi lẫn vào vài cái lá khô cành úa, chuyện này bình thường mà?" Lão Hai Tề lý sự cùn: "Bác sĩ nhỏ, chẳng lẽ trong tủ thuốc nhà các cậu dám khẳng định là không có chút nào sao?"
Lời này nghe có vẻ có lý, Chu Thành gật đầu: "Kể cũng phải."
Vẻ mặt cậu có chút ngại ngùng.
Gương mặt Ôn Hi Hòa trầm tĩnh như nước: "Chuyện lá cây ông có thể lấp liếm, vậy còn chỗ ngũ vị tử này thì sao?"
Cô nhặt vài hạt ngũ vị tử lên, đưa sát mũi ngửi, sắc mặt khẽ biến đổi.
Giọng nói của cô bỗng trở nên sắc bén: "Một mùi chua do xông lưu huỳnh! Số ngũ vị tử này rõ ràng là dùng hóa chất nhuộm đỏ, chẳng lẽ đây cũng là sự cố ngoài ý muốn???"
Câu nói này như giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi, những người vây xem tò mò cầm ngũ vị tử lên ngửi kỹ.
Ôn Hi Hòa đưa một hạt ngũ vị tử cho Chu Thành: "Cái này chắc chắn anh phải ngửi ra được chứ?"
Chu Thành đón lấy, đưa lên mũi, chần chừ ngửi thử một cái.
Trong mùi chua ngọt tự nhiên của ngũ vị tử có lẫn một mùi chua gay mũi cực kỳ không hài hòa.
Cậu bỏ một hạt vào miệng, ngay lập tức sắc mặt biến đổi, "phì" một tiếng nhổ vào lòng bàn tay, vừa kinh ngạc vừa tức giận: "Phì phì phì! Cái thứ gì thế này! Đây chính là hàng giả dùng hóa chất nhuộm đỏ!"