Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 17

Trước Sau

break

Cậu ra sức lau miệng, xòe lòng bàn tay ra cho mọi người xem: "Mọi người nhìn đi! Mới có một lúc mà phẩm màu đã loang ra rồi! Đây là làm giả bằng thuốc nhuộm hóa học!"

Mọi người định thần nhìn kỹ, quả nhiên lòng bàn tay Chu Thành đã dính một mảng màu tím đỏ không tự nhiên.

"Trên sạp hàng của anh ta còn những thứ gì là giả nữa?" Chu Thành tức tối hỏi Ôn Hi Hòa.

Đầu ngón tay Ôn Hi Hòa chỉ nhẹ: "Vỏ đỗ trọng ít nhất phải lấy từ cây trên mười năm tuổi mới có hiệu quả, loại vỏ này mỏng như giấy, e là vỏ cây non, hoàn toàn không có dược lực.”

“Còn cả phục linh này nữa..." cô ngồi xuống, cầm một miếng bẻ ra, miết nhẹ trên đầu ngón tay, bột phấn trắng khô ráp giống hệt vôi tường: "Mọi người tự xem đi, phục linh thật liệu có ra nông nỗi này không?"

Mọi người có thể không nhận ra những thứ khác nhưng phục linh tốt hay xấu chẳng lẽ lại không nhìn ra?

Huống hồ màu sắc và mùi vị của ngũ vị tử vừa rồi quả thực vô cùng kỳ quái!

"Hôm kia tôi mới mua hai cân phục linh ở chỗ ông xong!"

"Dám bán thuốc giả à! Đi, lôi cổ anh ta đến đồn cảnh sát!"

Lão Hai Tề đỏ mặt tía tai, ấp úng biện giải không xong, định bỏ chạy nhưng lại bị đám đông phẫn nộ vây kín, lôi cả người lẫn sạp hàng giải đi.

Chu Thành chứng kiến cảnh này, thở phào nhẹ nhõm một hơi mà trong lòng vẫn còn sợ hãi.

May quá, may quá. Nếu thực sự mua đống thuốc giả này về, chuyện mất tiền chỉ là nhỏ, hại chết bệnh nhân mới là tội chết vạn lần không chuộc hết được.

Cậu quay đầu lại, thấy Ôn Hi Hòa đang nói nhỏ gì đó với bác gái kia, hai người xách theo mấy cái bao phân đạm đi tới.

"Vừa rồi... thật sự cảm ơn cô nhiều!" Chu Thành thật lòng cảm kích, vỗ vỗ ngực: "Nếu không nhờ có cô, hôm nay tôi chắc chắn đã gây họa lớn rồi."

Ôn Hi Hòa mỉm cười, mở cái bao trong tay ra, để lộ những lá tỳ bà được phơi khô giòn bên trong: "Vậy bây giờ, anh còn muốn mua dược liệu không? Những thứ này đều là hàng tốt cả đấy."

Chu Thành nhìn vào đôi mắt thẳng thắn trong veo của cô, lại nhìn sang bác gái vẻ mặt chất phác đang căng thẳng bên cạnh, trong mắt bỗng lóe lên một tia sáng.

...

Bách Tính Đường.

Chu Vinh Phát vừa tiễn mấy bệnh nhân đến xoa bóp đi, liếc nhìn Ôn Bình đang đứng bên cạnh.

Thấy cô nàng đang xoắn xuýt hai tay vào nhau, ông ấy có chút bất lực: "Cô gái à, không phải chúng tôi không nhận cô. Cô tốt nghiệp trường vệ sinh, học là Tây y tiêm chích truyền dịch. Bên chúng tôi tuy nói là tuyển người đứng quầy xem đơn bốc thuốc, nhưng cũng không phải ai cũng làm được đâu."

Ôn Bình miễn cưỡng nở nụ cười, nói với Chu Vinh Phát: "Bác sĩ Chu, bác cứ cho tôi một cơ hội đi, cháu có thể học mà."

"Thuốc Đông y nhiều như vậy, chúng tôi cần người thạo việc. Cho dù là học, cũng phải học một năm rưỡi mới có thể tự mình đảm đương được." Chu Vinh Phát nóiL "Hay là..."

"Sư bá, con về rồi đây!"

Lời của Chu Vinh Phát còn chưa nói hết đã bị giọng nói đầy nội lực của Chu Thành cắt ngang.

Ông ấy bực mình, thằng nhóc này đi chưa được bao lâu đã quay lại, chắc chắn là không làm xong việc, biết đường về tìm người cầu cứu rồi.

Ông ấy nhìn ra ngoài theo hướng phát ra tiếng nói, lại ngẩn người. Chu Thành cùng một cô gái lạ mặt đang xách mấy cái bao phân đạm đi từ bên ngoài vào.

Chu Thành cười tươi rói: "Sư bá, dược liệu con mua xong hết rồi, sư bá tới kiểm kê đi, xem có hợp ý không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương