Ôn Hi Hòa vốn đang quan sát Bách Tính Đường. Tiệm thuốc này nằm gần Ngũ Lý Kiều thuộc quận Triều Dương, mặt tiền cửa hàng không lớn nhưng lại mang nét cổ kính. Tủ thuốc bóng loáng dầu ở bên tay trái kia, nhìn qua là biết chắc chắn đã có lịch sử cả trăm năm.
Cô đang xách đồ đi vào, bỗng nhiên nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Cô định thần nhìn kỹ lại, vừa hay chạm phải ánh mắt của Ôn Bình.
"Chị Ôn Bình?" Trong giọng nói của Ôn Hi Hòa mang theo chút ngạc nhiên: "Chị đến đây khám bệnh sao?"
Không đúng, Ôn Bình ngoại trừ việc gan hỏa hơi vượng ra thì chắc chắn chẳng có bệnh tật gì cả. Huống hồ nơi này cách nhà họ xa như vậy, sao phải chạy tới tận đây làm gì.
Ôn Bình nhìn thấy Ôn Hi Hòa cũng có chút kinh ngạc, ấp a ấp úng không biết nên nói thế nào.
Chu Thành lại là kẻ vô tư lự, lần đầu tiên đi làm việc đã thành công nên lúc này đang nôn nóng muốn khoe khoang với Chu Vinh Phát: "Mấy thứ này đều là dược liệu tốt do con và đồng chí Ôn đã chọn lựa kỹ càng đấy. Sư bá nhìn xem, nếu có một vị thuốc nào không tốt, con sẽ đổi sang họ của người."
Chu Vinh Phát lườm Chu Thành một cái, ho khan một tiếng rồi hất cằm về phía Ôn Hi Hòa: "Con không định giới thiệu vị đồng chí này sao?"
Lúc này Chu Thành mới phản ứng lại, vội vàng nói: "Đồng chí nữ này tên là Ôn Hi Hòa. Ôn trong ấm áp, Hi Hòa trong thần thoại Hi Hòa. Đừng nhìn cô ấy còn nhỏ tuổi, sự am hiểu của cô ấy về dược liệu cực kỳ lợi hại đấy ạ. Chính cô ấy đã giúp con tuyển chọn dược liệu, sư bá xem thử đi."
Cậu lấy từng gói dược liệu ra rồi mở ra.
Chu Vinh Phát nhìn qua, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Ông ấy thuận tay nhón một hạt kỷ tử bỏ vào miệng, thịt quả đầy đặn, dư vị ngọt ngào, đúng là thượng phẩm. Lại nhìn sang các loại dược liệu khác, tất cả đều có màu sắc và chất lượng cực tốt.
Chu Vinh Phát thấy hàng tốt thì trong lòng vui vẻ, dứt khoát kiểm tra hết các loại dược liệu khác. Sau khi xem xong, vẻ mặt ông ấy lộ rõ sự hài lòng.
Chu Thành cười hì hì nói: "Sư bá, thế nào? Chắc chắn là không chê vào đâu được đúng không? Vậy chuyện đồng chí Ôn đến chỗ chúng ta làm việc chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?"
Ngón tay Ôn Bình vô thức xoắn chặt lấy vạt áo, cô nàng kinh ngạc nhìn về phía Ôn Hi Hòa, đôi môi khẽ hé mở nhưng chẳng thể thốt nên lời.
Chu Vinh Phát bất lực liếc xéo Chu Thành một cái, trong lòng thầm than thở.
Tuyển người đâu thể qua loa như thế được? Đã nhận lời rồi lại đổi ý, chẳng phải là vô cớ đắc tội với người ta sao?
Thế nhưng thằng nhóc ngốc nghếch Chu Thành này hoàn toàn không hiểu được nỗi khó xử của ông ấy, vẫn đứng đó hào hứng nói đỡ: "Sư bá, đồng chí Ôn thật sự có bản lĩnh đấy! Cô ấy bốc thuốc bằng tay không, nói bao nhiêu gam là bấy nhiêu gam, không sai một ly!"
Câu nói này ngược lại khiến Chu Vinh Phát cảm thấy hứng thú.
Ông ấy quay sang nhìn Ôn Hi Hòa, giọng điệu mang ý thăm dò: "Cô gái nhỏ mà cũng có tuyệt chiêu này sao? Thể hiện thử xem nào."
Chu Thành vội vàng cổ vũ ở bên cạnh: "Đúng đấy đồng chí Ôn, đừng căng thẳng, hãy biểu diễn cho sư bá tôi xem đi!"
Ôn Hi Hòa mím môi cười khẽ, vẻ mặt ung dung.
Chu Vinh Phát thuận tay rút một tờ đơn thuốc, chỉ vào tủ thuốc cao chạm trần nhà ở phía đối diện: "Tôi không làm khó cô, cứ theo đơn này bốc một thang, để tôi xem thử tay nghề."