Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 19

Trước Sau

break

Ôn Hi Hòa nhận lấy đơn thuốc, ánh mắt lướt qua một lượt, trong lòng đã hiểu rõ: "Đây là đơn thuốc trị cảm mạo phong nhiệt."

Chu Vinh Phát khẽ nhướng mày, gật đầu: "Ừ, bốc đi."

Chỉ thấy Ôn Hi Hòa xoay người bước đến trước tủ thuốc, động tác lưu loát kéo từng ngăn kéo nhỏ ra.

Trong khi đó, Chu Vinh Phát cầm lấy danh sách, bắt đầu kiểm kê số dược liệu mà Chu Thành vừa mua về để kiểm tra chất lượng.

Ông ấy vừa mới xoay người đi chưa được bao lâu thì đã nghe thấy giọng nói trong trẻo của Ôn Hi Hòa vang lên: "Bốc xong rồi."

Chu Vinh Phát kinh ngạc quay đầu lại, bước đến trước quầy.

Trên tờ báo vuông vức, các loại dược liệu như lá dâu, hoa cúc, bạc hà đã được phân chia gọn gàng.

Ông ấy cầm lấy chiếc cân tiểu ly, cẩn thận cân đo từng loại một.

"Bạc hà thiếu một gam." Chu Vinh Phát ngước mắt lên, ánh nhìn mang theo vẻ dò xét: "Tuy nhiên... cô bốc thuốc bằng tay không mà làm được đến mức này thì cũng coi như là hiếm có rồi."

Ôn Hi Hòa đưa trả lại đơn thuốc, giọng điệu bình tĩnh: "Tôi cảm thấy liều lượng bạc hà trong đơn thuốc này vốn dĩ đã hơi nhiều rồi."

???

Chu Thành đứng bên cạnh sốt ruột đến mức nháy mắt liên tục.

Vị sư bá này của cậu coi trọng thể diện nhất, lại còn hay thù dai, nói thế này chẳng phải là công khai nghi ngờ trình độ kê đơn của ông ấy sao?

Chu Vinh Phát quả nhiên bật cười, ông ấy nhìn Ôn Hi Hòa với vẻ đầy hứng thú: "Sao nào, cô còn biết cả kê đơn thuốc ư?"

"Tôi có hiểu biết đôi chút." Ôn Hi Hòa đáp: "Thang Tang Cúc Ẩm này chủ trị phong nhiệt ho khan, chú trọng vào việc thanh nhiệt giải độc, tuyên tán phế nhiệt. Phổi là tạng phủ non nớt, chủ quản khí cơ.”

“Sự tinh diệu của phương thuốc này nằm ở tính nhẹ nhàng, thanh thoát và thăng phát, lấy “khí” của dược liệu chứ không phải “vị” nồng đậm.”

“Hương khí của bạc hà có tính cay tán quá mạnh, chỉ cần hai gam là đủ để dẫn thuốc đi lên. Nếu dùng ba gam thì lại thành ra quá đà, ngược lại sẽ làm tổn hại đến hiệu quả của thuốc."

Thấy Chu Vinh Phát lộ vẻ suy tư, không giống người có lòng dạ hẹp hòi, cô bèn nói thêm một câu: "Ngoài ra, việc chú ghi chú cho bạc hà vào sau là đúng nhưng đun ba phút vẫn là quá lâu, hương khí đã bị hao hụt, hai phút là vừa vặn nhất."

Chu Thành đứng bên cạnh nghe mà ôm trán, trong lòng thầm kêu không ổn.

"Bao giờ cô có thể đến đi làm?" Chu Vinh Phát cất đơn thuốc đi rồi đột ngột hỏi.

Mắt Ôn Hi Hòa sáng lên, cô cố nén niềm vui sướng trong lòng xuống: "Ngày mai là có thể ạ."

Chu Vinh Phát hơi trầm ngâm: "Được, vậy ngày mai cô đến đi. Lương tháng tạm định là bảy mươi tệ, phiếu lương thực tính riêng."

"Vâng, tôi nhớ rồi." Ôn Hi Hòa gật đầu.

Chu Vinh Phát nhìn cô, lại hỏi thêm một câu: "Nhìn vào đơn thuốc này, cô còn nhận ra điều gì nữa không?"

Ôn Hi Hòa nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi mới thận trọng mở lời: "Dùng thuốc mang tính nhẹ nhàng tuyên tán, mạch tượng ghi là hồng đại hữu lực. Bệnh nhân hẳn là nam giới khoảng bốn mươi tuổi, dáng người hơi béo, ngày thường có thói quen hút thuốc.”

“Ngoài ra... chắc chắn rằng ông ấy sinh năm Ất Dậu, lúc nhỏ chưa đầy một tuổi đã từng mắc một trận phong hàn khá nặng."

Chu Vinh Phát hừ nhẹ một tiếng trong mũi, khẽ gật đầu, bày ra dáng vẻ của bậc cao nhân.

Ông ấy quay sang nhìn Ôn Bình.

Trên mặt Ôn Bình lộ ra vẻ chua xót: "Xem ra tôi thực sự không phù hợp với công việc ở đây."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương