Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 20

Trước Sau

break

Khoảng cách chênh lệch quá lớn. Vốn dĩ cô nàng còn định nói mình có thể nỗ lực, nhưng sau khi chứng kiến bản lĩnh giải quyết vấn đề nhẹ tựa lông hồng của Ôn Hi Hòa, cô nàng cảm thấy dù mình có khổ luyện mười năm cũng khó lòng theo kịp.

"Em cũng đến để tìm việc làm sao?" Lúc này Ôn Hi Hòa mới kinh ngạc nhìn sang Ôn Bình.

Cô nhớ rõ ràng chú Ôn Kiến Quốc từng nói Ôn Bình làm y tá ở bệnh viện.

Trong bữa cơm tối qua, thím Lâm Vệ Hồng còn đắc ý khoe khoang đãi ngộ ở bệnh viện của Ôn Bình tốt thế nào cơ mà.

"Hai người quen nhau à?" Lúc này Chu Thành mới phản ứng lại một cách chậm chạp, mắt trợn tròn xoe: "Thế này thì trùng hợp quá nhỉ?"

Chẳng phải là trùng hợp sao? Trong lòng Ôn Bình tràn đầy sự bất lực.

Cô nàng đã cố ý chạy đến tận quận Triều Dương để tìm việc, sao lại cứ đụng phải Ôn Hi Hòa thế này?

"Cô gái à, cô thực sự không phù hợp với việc bốc thuốc ở chỗ tôi." Chu Vinh Phát lên tiếng.

Nhìn vẻ mặt thất vọng của Ôn Bình, ông ấy do dự một chút rồi nói: "Tuy nhiên, nếu cô không ngại thì trạm y tế của khu phố bên kia đang thiếu một y tá và cần tuyển người, tôi có thể giới thiệu cô đến đó thử xem."

"Tôi không ngại! Đương nhiên là không ngại ạ!" Ôn Bình vội vàng nhận lời.

Có được một công việc đã là may mắn lắm rồi, cô nàng đâu còn dám kén cá chọn canh.

Đợi Ôn Bình và Ôn Hi Hòa rời đi, Chu Thành sán lại gần Chu Vinh Phát, dùng vai huých huých vào người ông sư bá đang cúi đầu xem bệnh án.

Chu Vinh Phát bực bội liếc cậu một cái: "Làm cái gì đấy?"

"Sư bá." Chu Thành nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt hiện rõ sự tò mò và hả hê: "Những điều cô Ôn vừa nói... cô ấy đoán trúng hết à?"

Chu Vinh Phát đảo mắt, định mở miệng nói gì đó nhưng lại nuốt ngược trở vào. Ông ấy nhìn chằm chằm vào bệnh án.

Chu Thành đẩy ông ấy: "Sư bá, nói gì đi chứ."

"Đừng ép sư bá đánh con." Chu Vinh Phát nói: "Sư thcus đang vắt óc suy nghĩ đây."

"Nghĩ chuyện gì mà nhập tâm thế?" Chu Thành thuận tay nhón một lát cam thảo bỏ vào miệng.

Chu Vinh Phát gõ ngón tay lên mặt bàn.

Ông ấy đang suy nghĩ, bảo là nhìn ra thể hình thì không khó, nhìn ra mạch tượng của đàn ông cũng chẳng khó, nhưng làm sao cô gái nhỏ kia lại biết chắc chắn rằng ông Thường sinh năm Ất Dậu cơ chứ.

Chắc chắn là cô gái nhỏ đó không nói bừa đâu nhỉ.

Ông ấy nhìn sang Chu Thành bảo: "Đi, mang thuốc sang cho bác Thường của con, tiện thể hỏi xem năm ông ấy sinh ra có từng bị cảm mạo hay không?"

"Lại bắt con chạy vặt à." Chu Thành lộ vẻ mặt không tình nguyện.

Chu Vinh Phát giơ chân lên, làm bộ muốn đá Chu Thành.

Chu Thành vội vàng gói ghém thuốc lại, đi được vài bước lại quay đầu hỏi: "À đúng rồi sư bá, chỗ dược liệu kia đun hai phút theo lời cô Ôn nói, hay là ba phút theo ý chú?"

"Hai phút!" Chu Vinh Phát bực bội đáp.

Ông ấy muốn xem thử phương thuốc này thay đổi một chút như vậy thì hiệu quả sẽ ra sao!

...

Ôn Hi Hòa và Ôn Bình đi bộ về nhà vì cả hai đều muốn tiết kiệm tiền.

Ôn Hi Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà trên đường về có người đi cùng, cô đỡ phải loay hoay xác định phương hướng đông tây nam bắc.

Ôn Bình nhìn sang cô, trong lòng lại mang theo sự tò mò.

Ôn Hi Hòa cảm nhận được ánh mắt ấy, bèn quay đầu lại hỏi: "Sao thế?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương