Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 21

Trước Sau

break

Ôn Bình nói: "Chị không giống lắm với những gì em tưởng tượng."

Ôn Hi Hòa ồ lên một tiếng: "Trong tưởng tượng của em thì chị có dáng vẻ thế nào?"

Ừm.

Vấn đề này à.

Trước khi hai chị em Ôn Hi Hòa đến, Ôn Kiến Quốc sợ người trong nhà phản đối nên đã tiêm phòng trước cho mọi người.

Ông nói rằng Ôn Hi Hòa tính tình không tốt, kiêu căng, lại từ nông thôn ra. Còn Sở Nguyên thì trước kia là thằng bé ăn xin được ông cụ Ôn nhặt về nuôi. Chắc chắn là hai chị em đều khó chung sống.

Ôn Kiến Quốc bảo mọi người hãy bao dung nhiều hơn, đợi hôn sự của Ôn Hi Hòa được ấn định xong xuôi, hai chị em tự khắc sẽ dọn đi.

Nhà họ Ôn cũng có toan tính riêng. Tuy Ôn Kiến Quốc tốt nghiệp đại học, nhưng ông lại là sinh viên công nông binh.

Hiện tại sinh viên chính quy ngày càng nhiều, tấm bằng đại học công nông binh của ông ngày càng mất giá, cộng thêm tuổi tác cũng không còn trẻ. Ở xưởng nước ngọt cũng chỉ làm được chức chủ nhiệm phòng kế toán.

(Ở văn án thì tác giả viết là giám đốc nên mình tạm chưa sửa, khi nào chắc chắn mình sẽ thông nhất lại nhé.)

Lâm Vệ Hồng thì làm giáo viên mỹ thuật ở trường tiểu học, sau này chắc chắn chị em Ôn Bình sẽ có rất nhiều việc cần nhờ vả người ta.

Nào ngờ đâu, Ôn Hi Hòa và Sở Nguyên lại hoàn toàn khác biệt so với tưởng tượng của bọn họ.

"Nếu khó trả lời quá thì cứ coi như chị chưa hỏi gì nhé." Ôn Hi Hòa mỉm cười nói.

Thấy cô cười, Ôn Bình cảm thấy hơi ngượng ngùng, cô nàng nói: "Bây giờ em thấy chị rất giỏi, chắc chắn chị đã theo học ông nội cô nhiều năm rồi nhỉ."

Ôn Hi Hòa ậm ừ cho qua chuyện.

Trên thực tế, cô không có bao nhiêu ký ức của nguyên chủ.

Cô chỉ nhớ có một học sinh từng đưa cho cô một cuốn sách, nói rằng nhân vật nữ phụ làm bia đỡ đạn trong đó trùng cả họ lẫn tên với cô, tên ông nội cũng giống hệt ông nội cô, có thể là người quen biết đã lấy cô làm nguyên mẫu để viết truyện.

Ôn Hi Hòa chỉ xem lướt qua vài trang rồi vứt cuốn sách sang một bên, cũng lười đi tìm hiểu xem rốt cuộc là ai đã viết cô thành nữ phụ bia đỡ đạn trong sách.

Đối với cô mà nói, chỉ riêng việc đọc sách và chữa bệnh đã bận tối mắt tối mũi rồi, đâu còn thời gian mà quản nhiều chuyện như vậy.

"Bíp bíp bíp..."

Tiếng còi xe ô tô con vang lên từ phía sau của hai người.

Ôn Bình kéo Ôn Hi Hòa tránh sang một bên, đi sát vào lề đường.

Nhưng mới đi được vài bước, chiếc xe con kia lại bấm còi inh ỏi thêm mấy tiếng nữa.

Ôn Bình bị tiếng còi xe vang lên ngay sát bên tai làm cho giật nảy mình, cô nàng nhíu mày mắng khẽ: "Dọa chết người ta rồi! Lái xe ô tô thì ngon lắm à? Sao lại chạy ngang ngược như thế!"

Ôn Hi Hòa nghe tiếng liền quay đầu lại.

Chỉ thấy một chiếc xe sedan Santana màu đen đang chậm rãi chạy qua. Kiểu dáng vuông vức cổ điển, đường nét cứng cáp, lớp sơn dưới ánh mặt trời toát lên vẻ bóng bẩy trầm ổn mà kín đáo, dường như ngăn cách với cảnh phố xá ồn ào hỗn loạn xung quanh bằng một bức màn vô hình.

Ôn Bình kéo tay áo Ôn Hi Hòa đi vào trong, nhìn theo chiếc xe kia với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa kính sợ: "Chiếc xe này không tầm thường đâu, toàn là lãnh đạo lớn ngồi đấy. Viện trưởng bệnh viện em ngày trước nghĩ đủ mọi cách làm báo cáo xin cấp, thế mà cũng chẳng được duyệt chiếc nào."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương