Chiếc xe vốn đã chạy qua trước mặt hai người nhưng bất ngờ giảm tốc độ, cuối cùng dừng lại vững vàng bên lề đường.
Thời buổi này, xe ô tô con vốn đã là của hiếm, huống chi là chiếc Santana khí phái nhường này, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả người qua đường. Người đi bộ dừng chân, người đạp xe đạp cũng không kìm được mà ngoái đầu lại ngắm nghía.
Cửa sau xe mở ra, một người đàn ông mặc âu phục màu xám đen bước xuống, đi thẳng về phía Ôn Hi Hòa và Ôn Bình.
Sự xuất hiện của anh khiến khung cảnh cả con phố trong nháy mắt như phai nhạt màu sắc.
Bộ âu phục cắt may vừa vặn, đôi giày da bò bóng loáng làm tôn lên dáng người cao ráo, từng bước đi toát lên vẻ tháo vát và ung dung bẩm sinh.
Không chỉ phụ nữ, ngay cả đàn ông bên đường cũng không nhịn được mà liếc nhìn thêm vài lần. Đó là sự chú ý theo bản năng vượt qua cả giới tính đối với "thân phận" và "khí độ".
Anh đứng lại trước mặt Ôn Hi Hòa, ánh mắt trầm tĩnh, mở miệng hỏi bằng giọng điệu không nghe ra cảm xúc: "Cô đến Bắc Kinh từ bao giờ?"
Ôn Hi Hòa hơi sững sờ, đáy mắt tràn đầy vẻ mờ mịt: "Chúng ta... có quen nhau sao?"
Trần Túc Trị rõ ràng không ngờ sẽ nhận được phản ứng này.
Anh im lặng một lát, trong đôi mắt sâu thẳm lướt qua một tia kinh ngạc cực khó phát hiện, sau đó giải thích: "Bố tôi và ông nội cô là bạn cũ.”
“Khi ông nội cô qua đời, tôi từng thay mặt bố tôi về làng cô viếng. Tôi tên là Trần Túc Trị, bây giờ cô đã có ấn tượng chưa?"
Một cái tên từ từ hiện lên trong sâu thẳm ký ức.
"Chú của Trần Chư Hành???"
Ôn Hi Hòa cuối cùng cũng nhớ ra.
Trong cuốn sách kia, nam chính Trần Chư Hành quả thực có một người chú quyền cao chức trọng, tên chính là Trần Túc Trị.
Nghe thấy cách xưng hô có phần đường đột này, lông mày Trần Túc Trị khẽ nhúc nhích, gần như không thể nhận ra.
"Lên xe đi, tôi tiễn hai người một đoạn." Giọng điệu anh bình thản nhưng lại mang theo ý vị không cho phép nghi ngờ: "Gần đây an ninh không tốt lắm."
Nói xong, anh xoay người đi về phía xe, dứt khoát mở cửa ghế sau cho họ, dùng ánh mắt ra hiệu cho hai người lên xe xong, bản thân mình thì vòng qua ngồi vào ghế phụ lái.
...
Suốt dọc đường, trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng động cơ rầm rì.
Ôn Bình nín thở, lưng ngồi thẳng tắp.
Đây là lần đầu tiên cô nàng được ngồi chiếc xe ô tô con sang trọng thế này, chỉ cảm thấy trong xe chỗ nào cũng sáng loáng, tay cũng chẳng dám đặt lung tung.
Ghế ngồi dưới mông mềm đến kinh ngạc, giống như lún vào một đám mây, nhưng lại vững chãi hơn mây nhiều.
Cô nàng lén dùng khóe mắt liếc nhìn Ôn Hi Hòa bên cạnh, lại thấy đối phương đang nghiêng mặt, chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt tràn đầy sự mới lạ và tìm tòi.
Thành phố Bắc Kinh vào những năm tám mươi tràn ngập khói lửa nhân gian.
Hơn hai giờ chiều, mặt trời lên cao, trong không khí lãng đãng mùi khói than và hơi thở cuộc sống.
Đường phố trở thành biển xe đạp, tiếng chuông leng keng vang lên liên hồi, dòng người mặc đồ công nhân đạp xe hội tụ thành một cơn lũ.
Xe điện có đường ray kéo theo cái bím tóc dài, chạy rầm rập dọc theo đường ray ở cách đó không xa.
Hai bên đường là những dãy tứ hợp viện và khu nhà tập thể với những bức tường xám ngói xám nối liền nhau, thỉnh thoảng mới thấy một tòa nhà cao tầng nổi bật hẳn lên như hạc giữa bầy gà.