"Chị em cô đến Bắc Kinh đã quen chưa?"
Giọng nói của Trần Túc Trị truyền đến từ ghế trước, qua gương chiếu hậu trong xe, anh nhìn thấy đôi mắt tràn đầy hứng thú với cảnh vật bên ngoài của Ôn Hi Hòa.
Ôn Hi Hòa hoàn hồn, "ừm" một tiếng rồi quay đầu lại: "Hả? Chúng tôi mới đến hôm qua thôi, bây giờ nói chuyện quen hay không thì vẫn còn sớm quá."
Nói xong, cô lại quay đầu đi, dường như thế giới bên ngoài cửa sổ có sức hấp dẫn lớn hơn nhiều.
Không khí trong xe lại đông cứng một lần nữa.
Ôn Bình cảm thấy mồ hôi sắp rịn ra trên trán, ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua của người tài xế khiến cô nàng như ngồi trên đống lửa, cứ như thể bản thân là con quái vật không nên xuất hiện ở nơi này vậy.
Cô nàng vội vàng nặn ra một nụ cười, nói đỡ lời: "Anh yên tâm, Hi Hòa và em trai chị ấy hiện đang ở nhà chúng tôi, cả nhà chúng tôi đều sẽ giúp hai chị em chị ấy thích nghi với cuộc sống ở Bắc Kinh."
Vừa nói, cô nàng vừa kín đáo dùng khuỷu tay huých nhẹ Ôn Hi Hòa một cái.
Ban đầu Ôn Hi Hòa không hiểu nhưng khi bắt gặp ánh mắt thúc giục của Ôn Bình, cô mới nương theo câu chuyện mà bổ sung: "Vâng, gia đình chú Ôn đối xử với chị em tôi rất tốt."
"..." Trần Túc Trị nhìn ra được sự túng quẫn của gia đình Ôn Bình.
Anh không nói thêm gì, chỉ lấy ra một cuốn sổ tay bìa giấy kraft, mở nắp bút máy, cúi đầu viết thoăn thoắt.
Trong lòng Ôn Bình tò mò như có mèo cào, nhưng lại không dám nhoài người ra xem.
Ôn Hi Hòa lại rất thẳng thắn, hỏi trực tiếp: "Anh đang viết gì thế?"
Cô vừa dứt lời, Ôn Bình tình cờ liếc thấy vẻ mặt thoáng chút kinh ngạc lướt qua trên gương mặt tài xế trong gương chiếu hậu.
Trần Túc Trị cũng không lấy làm lạ, dứt khoát xé trang giấy vừa viết xong đưa cho Ôn Hi Hòa: "Đây là địa chỉ và số điện thoại nhà tôi.”
“Theo lý thì lẽ ra chúng tôi phải đến nhà thăm hỏi. Chỉ là thân phận bố tôi có chút đặc biệt, mạo muội đến đó e rằng ngược lại sẽ gây thêm phiền toái không cần thiết cho mọi người.”
“Vì vậy, không bằng chúng ta hẹn một nhau một ngày, mời mọi người đến nhà ngồi chơi, bàn bạc một chút về... chuyện hôn sự. Ngoài ra, bố tôi cũng rất muốn gặp cô."
Nét chữ trên mảnh giấy cứng cáp mạnh mẽ.
Ôn Hi Hòa chỉ lướt qua một cái, trong lòng liền hơi giật mình, địa chỉ kia rõ ràng là một nơi không tầm thường. Định dạng của dãy số điện thoại kia cũng chứng minh cho điều này.
Cô cầm mảnh giấy, đang do dự không biết nên mở lời thế nào để nói rõ rằng mình không có ý định thừa nhận mối hôn ước từ bé này, thì thân xe bỗng khẽ khựng lại, từ từ dừng hẳn.
"Đến nơi rồi." Trần Túc Trị nhìn ra ngoài cửa sổ nói.
Tài xế đã xuống xe từ trước, chạy chậm vòng qua, mở cửa xe cho hai người.
Ôn Hi Hòa cất kỹ mảnh giấy, chuyển ánh mắt sang Trần Túc Trị ở ghế phụ lái.
Lúc này, ánh nắng trưa trắng xóa xuyên qua cửa kính xe, vừa khéo phác họa nên đường nét khuôn mặt nhìn nghiêng rõ ràng của anh.
Hai tay anh đan vào nhau tự nhiên đặt trước người, dường như nhận ra ánh nhìn của cô, anh bỗng quay đầu lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung một thoáng.
Anh hướng về phía Ôn Hi Hòa, khẽ gật đầu.
Cách đó không xa, dưới gốc cây đa già ở đầu ngõ là một mảng bóng râm mát mẻ.
Lâm Vệ Hồng đang ngồi cùng mấy người hàng xóm trên chiếc ghế gấp nhỏ dưới gốc cây, vừa hóng mát, tay vừa thoăn thoắt tước đậu đũa.