Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 25

Trước Sau

break

"Về chuyện này..." Giọng Ôn Hi Hòa lộ rõ vẻ do dự, cô nhìn Lâm Vệ Hồng, ánh mắt trong veo ánh lên sự kiên định khó lay chuyển: "Thím à, hôm nay con đã tìm được việc làm rồi."

Lâm Vệ Hồng ngẩn người, nét vui mừng trên mặt khựng lại trong giây lát, thay vào đó là sự ngạc nhiên thật sự: "Thật sao?"

Ôn Bình đứng bên cạnh vội vàng gật đầu xác nhận: "Mẹ, chị ấy nói thật đấy. Ngày mai chị ấy có thể đi làm luôn, làm việc ở hiệu thuốc Bách Tính Đường bên quận Triều Dương."

Tuy Lâm Vệ Hồng ngạc nhiên, nhưng sự ngạc nhiên ấy nhanh chóng bị một "chuyện vui" khác làm lu mờ, bà vỗ tay nói: "Tốt, tốt quá! Thím thật không ngờ con lại giỏi giang như vậy, mới đó đã tìm được việc làm!”

“Đúng là song hỷ lâm môn, tối nay nhà mình phải thêm món ăn mừng mới được!" Nói rồi bà quay người định đi lấy túi tiền đi chợ.

Ôn Hi Hòa lại lên tiếng từ phía sau, giọng không lớn nhưng rành rọt, giữ chặt bước chân bà lại: "Thím à, về chuyện đính ước từ bé với nhà họ Trần, con cảm thấy hình như không phù hợp lắm thì phải?"

Câu nói này giống như một lá bùa định thân, ngay lập tức khiến Lâm Vệ Hồng đứng sững lại tại chỗ.

Bà quay phắt người lại, nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm hay không: "Hi Hòa, con... con nói vậy là có ý gì? Có phải con sợ... sợ mình trèo cao không? Thím bảo này, con gái con đứa đừng có nghĩ ngợi lung tung. Chuyện này..."

Ôn Hi Hòa ôn tồn nhưng kiên quyết ngắt lời Lâm Vệ Hồng: "Thím à, không phải là chuyện trèo cao hay không trèo cao.”

“Kiểu cưới xin mù quáng thế này, ngay cả đối phương là người ra sao cũng không biết, vốn dĩ con không hề mong muốn. Dù nhà anh ta có quyền thế đến đâu, con cũng không cần."

Ôn Kiến Quốc tan làm về muộn, ông lê những bước chân mệt mỏi vừa bước vào đại viện thì đã nghe thấy bác gái Trương và mấy người rảnh rỗi đang bàn tán về chuyện con gái và cháu gái ông ngồi xe ô tô con trở về.

Ôn Kiến Quốc nghe thấy lạ lùng, lúc đi ngang qua bèn thuận miệng nói: "Bác gái Trương, bác lại nói hươu nói vượn rồi phải không? Làm gì có chiếc xe ô tô con nào lái vào viện nhà mình?"

Bác gái Trương vừa thấy ông thì như bắt được nhân vật chính, vội vàng kéo ông lại: "Kiến Quốc, tôi không nói điêu đâu nhé! Cả cái viện này ai cũng nhìn thấy! Chỉ có chú thôi, nhà các chú có họ hàng giỏi giang như thế, sao trước giờ chẳng thèm đánh tiếng với chúng tôi một câu?"

Hả?

Ôn Kiến Quốc bị hỏi đến mức ngơ ngác, họ hàng giỏi giang nào chứ? Quê ông ở Giang Tô, ngay dưới chân thành Bắc Kinh này làm gì có họ hàng thân thích nào!

Tuy nhà Lâm Vệ Hồng là người Bắc Kinh gốc nhưng nhà bà cũng chẳng có ai tài cán lớn. Nhà bà có hai người anh trai và một cô em gái, cuộc sống tuy có dư dả hơn nhà ông một chút nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thi thoảng, Lâm Vệ Hồng còn phải bóp mồm bóp miệng tiết kiệm chút tiền để dán vào cho nhà mẹ đẻ nữa là.

Ôn Kiến Quốc đang nhíu mày suy nghĩ thì cậu con trai Ôn Hạo Dương từ trong nhà chạy ra, gọi lớn: "Bố ơi, cơm nước nhà mình vừa nấu xong, bố mau về nhà đi."

Ôn Kiến Quốc lúc này mới thuận đà trả lời qua loa với bác gái Trương vài câu rồi ôm một bụng đầy thắc mắc đi về phía sân sau.

Vừa bước vào cửa, ông đang định mở miệng hỏi về chuyện chiếc xe ô tô con thì đã cảm thấy bầu không khí trong nhà nặng trĩu, đè nén khiến người ta không thở nổi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương