Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 26

Trước Sau

break

Ôn Kiến Quốc nhìn thấy trên bàn ăn hiếm hoi lắm mới bày biện tận ba món thịt thịnh soạn, ông còn ngạc nhiên thốt lên một tiếng "hây", tiện tay đặt chiếc cặp táp cũ xuống.

Theo thói quen ông định nhón một miếng gà quay bóng nhẫy mỡ bỏ vào miệng nhưng lại bị Lâm Vệ Hồng đánh "bốp" một cái vào tay.

Vẻ mặt Lâm Vệ Hồng đầy vẻ khó chịu, giọng điệu vô cùng gắt gỏng: "Đi rửa tay đi! Người lớn tướng rồi mà ăn cơm còn không chịu rửa tay, làm sao làm gương cho bọn trẻ được!"

Ôn Kiến Quốc ngượng ngùng rụt tay lại, vừa lẩm bẩm đi về phía nhà bếp, vừa hỏi cô con gái lớn Ôn Bình đang mang bát đũa ra: "Mẹ con bị làm sao thế? Mặt cứ dài thượt ra, ai đắc tội với bà ấy à?"

Ôn Bình dè dặt liếc nhìn vào trong nhà, hạ giọng nói: "Bố cứ để lát nữa tự hỏi mẹ đi ạ, con không dám nói đâu."

...

Ăn xong bữa tối, Lâm Vệ Hồng hiếm khi hào phóng móc ra hai tệ, bảo mấy đứa trẻ đi mua kem ăn cho mát.

Trong tiệm tạp hóa gần khu đại tạp viện, kem bơ chỉ có năm hào một cây, vị ngọt lịm, là niềm ao ước lớn nhất của lũ trẻ trong những ngày hè.

Ôn Hi Hòa không ăn đồ lạnh, cô chỉ lặng lẽ đứng một bên nhìn bọn trẻ lựa chọn.

Cô nhìn về phía Sở Nguyên, thuận miệng hỏi: "Buổi chiều các em đã đi đâu chơi thế?"

Sở Nguyên đang cắm cúi gặm kem, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Không phải đi chơi đâu, bọn em đi nhặt than vụn đấy."

"Nhặt than vụn ư?" Trong giọng nói của Ôn Hi Hòa thoáng chút ngạc nhiên khó nhận thấy.

"Đúng vậy." Ôn Bình tiếp lời, nhét một quả đào mật đã rửa sạch sẽ, vỏ hồng phơn phớt vào tay Ôn Hi Hòa.

"Em trai em và mấy đứa trẻ choai choai này tan học đều làm việc ấy cả. Có khi còn nhặt cả vỏ tuýp kem đánh răng, tích cóp nhiều cũng đổi được vài đồng lẻ. Chị không ăn kem thì ăn đào chắc được chứ?"

"Cảm ơn em." Nhìn quả đào tươi ngon mọng nước, Ôn Hi Hòa do dự trong giây lát rồi cũng đưa tay nhận lấy.

"Phải là em cảm ơn chị mới đúng," Ôn Bình nhìn cô với vẻ chân thành: "Nếu chiều nay không nhờ có chị, em đoán mình còn chẳng vớt vát được cơ hội phỏng vấn nữa là."

"Cơ hội gì thế ạ?" Ôn Hạo Dương vừa mút chỗ nước kem đang tan chảy, vừa tò mò sán lại gần.

Ôn Bình bực mình đẩy đầu cậu em ra: "Ăn phần của em đi, trẻ con đừng có hóng hớt lung tung."

Cô nàng quay đầu lại, vẻ mặt thoáng chút ngại ngùng, hạ giọng nói với Ôn Hi Hòa: "Chị cũng đừng trách mẹ em về chuyện ban chiều...”

“Người ở quê bố em cứ luôn tưởng bọn em sống ở Bắc Kinh sung sướng nở mày nở mặt lắm nhưng thực ra nhà em cũng chỉ đến thế này thôi, được cái mã bên ngoài."

"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà." Ôn Hi Hòa cắn một miếng đào, nước quả ngọt lịm lan tỏa trong khoang miệng: "Chị hiểu điều đó."

Nghe cô nói vậy, Ôn Bình như trút được gánh nặng trong lòng, nụ cười cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.

"Giờ này chắc chắn bố mẹ em đang bàn bạc chuyện đó trong nhà. Chị đừng lo, họ chỉ được cái mồm miệng ghê gớm thế thôi chứ tâm địa mềm yếu lắm.”

“Nếu chị thật sự không ưng mối hôn sự đó thì cứ yên tâm ở lại nhà em. Họ không làm ra cái chuyện đuổi hai người đi đâu."

Quả nhiên, vợ chồng Ôn Kiến Quốc rõ ràng đã thống nhất được ý kiến với nhau.

Đợi lũ trẻ trở về phòng, Ôn Kiến Quốc bèn gọi riêng Ôn Hi Hòa vào trong.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương