Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 27

Trước Sau

break

Ông vừa xoa tay, vừa cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa: "Hi Hòa à, nếu con thực sự không ưng mối duyên từ bé này, chú thím cũng không thể ép con được. Trâu không uống nước thì sao đè đầu xuống được, ép uổng cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

“Tuy nhiên, chú thấy chuyện này cũng không cần vội vàng kết luận. Các con còn chưa gặp mặt nhau, sao biết chắc chắn là không hợp?”

“Hơn nữa... hộ khẩu của hai chị em con muốn chuyển từ Giang Tô về Bắc Kinh, chuyện này quả thực vẫn phải nhờ người ta giúp đỡ lo lót. Con xem, chú nói có phải lẽ không?"

Ôn Hi Hòa biết lời Ôn Kiến Quốc nói rất có lý, hộ khẩu quả thực là vấn đề thiết thực nhất ngay lúc này.

Cô gật đầu: "Thưa chú, con hiểu ạ."

"Vậy... thứ Bảy này chúng ta đến nhà họ thăm hỏi một chút, con thấy có được không?" Ôn Kiến Quốc dè dặt hỏi.

Ôn Hi Hòa gật đầu lần nữa: "Con nghe theo sự sắp xếp của chú ạ."

Lúc này Ôn Kiến Quốc mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hai người vừa từ trong phòng bước ra, Lâm Vệ Hồng lập tức ném ánh mắt dò hỏi về phía họ.

Thấy Ôn Kiến Quốc khẽ gật đầu, nét mặt bà lập tức tươi tỉnh hẳn lên.

Bà cười tủm tỉm cầm một chiếc váy liền áo hoa nhí còn khá mới đưa cho Ôn Hi Hòa.

"Hi Hòa này, ngày mai là ngày đầu tiên đi làm, con cũng phải ăn mặc cho tươm tất một chút.”

“Đây là váy của Ôn Bình, nó mặc không vừa, con cầm lấy mặc thử xem.Thím thấy dáng người hai đứa cũng xêm xêm nhau đấy."

...

Hiệu thuốc Bách Tính Đường mở cửa từ rất sớm.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Hi Hòa đã đến đó, trước khi đi cô để lại cho Sở Nguyên một tệ.

Hiện tại Sở Nguyên không thể đi học, ở trong đại viện cũng chỉ biết chạy nhảy nô đùa cùng đám trẻ con khác, cơm trưa thì không cần lo lắng vì người nhà họ Ôn vốn dĩ đều về nhà ăn cơm.

Ngược lại là bản thân cô đi làm ở hiệu thuốc nên còn phải mang theo cặp lồng cơm.

Chuyện này đối với Ôn Hi Hòa mà nói đúng là một trải nghiệm mới mẻ.

"Đến rồi đấy à? Sao sớm thế?" Khi Chu Vinh Phát nhìn thấy Ôn Hi Hòa, ánh mắt ông ấy có chút phức tạp.

Hôm qua ông đã bảo Chu Thành đi nghe ngóng tình hình của ông Thường, không ngờ những điều Ôn Hi Hòa nói lại chuẩn xác đến mức không sai một ly.

Ôn Hi Hòa cung kính gọi một tiếng "Thầy Chu".

Tuy cô chưa từng làm việc nặng nhọc gì, nhưng cũng là người rất biết nhìn việc. Cô vừa đặt túi vải xuống đã thuận tay cầm lấy cây chổi ở góc tường.

Chu Vinh Phát vội vàng xua tay: "Ấy, bỏ xuống, bỏ xuống đi, việc đó lát nữa để thằng Chu Thành nó làm. Tôi đang có chuyện muốn hỏi cô đây."

Ông nhìn ngó xung quanh rồi hạ thấp giọng: "về cái bệnh án hôm qua ấy, làm sao mà ngay cả chuyện ông ấy bị cảm cúm vào năm sinh ra cô cũng biết thế? Chẳng lẽ... cô biết bấm độn à?"

Ôn Hi Hòa nhất thời cạn lời: "Thầy Chu à, chúng ta phải tin vào khoa học chứ."

“Khoa học có thể tính ra bệnh nhân sinh năm nào sao? Khoa học có thể tính ra năm người đó sinh ra đã bị cảm cúm sao?”

Chu Vinh Phát với vẻ mặt “cô lừa ai thế” ghé sát lại, trong giọng nói mang theo vài phần hưng phấn: “Nếu cô thật sự biết cái này, sư bá đây sẽ giới thiệu khách hàng cho cô! Yên tâm, đều là người quen đáng tin cậy, bảo đảm...”

“Sư! Thúc! Giỏi lắm, người sáng sớm mở cửa, hóa ra là định giấu con phát tài!!!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương