Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 28

Trước Sau

break

Chu Thành gầm lên một tiếng, xách theo túi bánh bao gói bằng giấy dầu hùng hổ xông vào hiệu thuốc, làm khung cửa rung lên ong ong.

Chu Vinh Phát sợ run bắn người, thấy là cậu, ông ấy liền vỗ ngực mắng: “Thằng nhóc thối! Con muốn hù chết sư bá để được chia thêm chút gia sản phải không?”

“Hừ, đừng hòng bỏ con lại mà ăn mảnh!” Chu Thành ném bịch bánh bao lên quầy, giương mắt nhìn Ôn Hi Hòa: “Bác sĩ Ôn, cô cho một câu chuẩn xác đi, rốt cuộc làm sao cô biết được chuyện của chú Thường? Có phải thật sự biết bấm độn không?”

Ôn Hi Hòa nhìn hai chú cháu như cặp danh hài này, vừa bực vừa buồn cười.

Cô bất đắc dĩ giải thích: “Không liên quan gì đến bói toán cả. Là dựa vào Ngũ vận Lục khí suy ra.”

“Bệnh nhân đó sinh vào năm Ất Dậu. Năm Ất Dậu, Kim vận bất cập, nửa năm đầu Dương Minh Táo Kim tư thiên, nửa năm sau Thiếu Âm Quân Hỏa tại tuyền. Phổi thuộc Kim, người sinh vào năm này, hệ hô hấp trời sinh đã yếu hơn một chút.”

“Tôi thấy trong mạch tượng của chú ấy có nhiệt tà chiếm cứ không đi, liền suy đoán mầm bệnh đã để lại từ nửa năm cuối. Khí hậu nửa năm cuối lẽ ra lạnh lại phản nhiệt, dễ mắc cảm mạo phong nhiệt nhất.”

“Vì vậy tôi đoán năm đó chắc chắn chú ấy từng nhiễm phong hàn nhưng chưa trị dứt điểm, để lại mầm bệnh, thế nên cứ cách vài năm lại tái phát một lần.”

Bách Tính Đường là thương hiệu lâu đời, chủ yếu làm ăn với bà con lối xóm quanh đây. Ông Thường kia chính là khách quen của tiệm.

Chu Vinh Phát nghe mà miệng hơi há ra, ngẩn người tại chỗ.

Ôn Hi Hòa thấy có khách vào cửa, liền xoay người đi ra đón.

Chu Thành dùng khuỷu tay huých huých sư bá đang ngẩn ngơ, nhỏ giọng hỏi: “Sư bá, bộ Ngũ vận Lục khí cô ấy vừa nói, sư bá nghe có hiểu không?”

Chu Vinh Phát chợt hoàn hồn, vuốt cằm, bày ra vẻ mặt cao siêu khó lường đầy khinh khỉnh: “Nói thừa! Sư bá mà lại nghe không hiểu sao? Nếu không thì làm sao làm sư bá của con? Làm sao một mình gánh vác Bách Tính Đường này khi sư tổ và sư cô của con vắng mặt?”

“Vậy thì tốt quá!” Chu Thành vội vàng móc cuốn sổ tay và bút chì mang theo bên người ra: “Sư bá mau giảng cho con đi, con cũng muốn học.”

Mấy danh từ đó nghe thôi đã thấy huyền bí, cậu ngại đi hỏi lại Ôn Hi Hòa, may mà sư bá nghe hiểu.

Chu Vinh Phát đột nhiên cúi đầu, như thể vừa mới phát hiện ra: “Ấy! Bánh bao này phải tranh thủ ăn lúc còn nóng! Chu Thành, nhanh lên, ăn xong còn mau làm việc. Sáng nay khách hẹn xoa bóp đông lắm đấy!”

Ông ấy vừa nói vừa nhanh tay chộp lấy hai cái bánh bao, bước chân vội vã đi về phía gian trong. Bóng lưng kia rõ ràng viết bốn chữ, chuồn là thượng sách.

Chu Thành nhìn bóng lưng có thể gọi là chật vật của sư bá mình, trong ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ không lời.

...

Ôn Hi Hòa làm việc ở Bách Tính Đường được ba bốn ngày, rất nhanh đã quen việc.

Cô phát hiện việc kinh doanh của Bách Tính Đường rất bình thường. Người đến xoa bóp thì nhiều, người đến khám bệnh thì ít nhưng người đến bốc thuốc lại không ít.

Ôn Hi Hòa hỏi Chu Thành về vấn đề này.

Chu Thành nghe thấy lời này, thở dài một hơi, đi đến bên cạnh ngạch cửa, chỉ chỉ Đồng Hỷ Đường ở xéo đối diện: “Thấy bên kia không?”

Ôn Hi Hòa nhìn Đồng Hỷ Đường, gật đầu: “Thấy rồi, buôn bán tốt thật.”

“Đâu chỉ là buôn bán tốt.” Chu Thành vỗ tay một cái, bất lực nói: “Bên người ta có sáu bảy vị thầy thuốc giúp người ta khám bệnh, mỗi người một chuyên môn, danh tiếng cũng đều rất lớn, còn bên mình, chỉ có mỗi sư bá tôi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương