“Mọi người không phải còn có sư cô và sư tổ của anh sao?” Những tin tức này Ôn Hi Hòa vẫn biết.
Chu Thành nói: “Đúng vậy, vấn đề nằm ở chỗ đó, sư tổ tôi là một ông cụ mềm lòng, hành nghề y cứu đời, thường xuyên xuống thôn khám bệnh cho người ta. Nếu gặp bệnh nhân nhà nghèo, ngay cả tiền cũng không lấy, chữa bệnh miễn phí cho người ta. Tuổi tác ông cụ lại cao, sư cô tôi chẳng phải phải đi theo cùng sao?”
“Sư bá tôi ấy à, ông ấy khám bệnh thông thường thì không thành vấn đề nhưng gặp phải mấy ca bệnh nan y phức tạp là mù tịt. Có điều ông ấy trị bệnh trĩ lại rất lợi hại, rất nhiều bệnh nhân hướng về ông ấy mà đến, cho nên việc kinh doanh của Bách Tính Đường chúng ta mới còn duy trì được.”
Thì ra là thế.
Cô cứ bảo, sao hiệu thuốc bắc lớn thế này mà chỉ có Chu Vinh Phát và Chu Thành.
Chu Thành nói với Ôn Hi Hòa: “Nếu bàn về y thuật, y thuật của sư cô và sư tổ có thể bỏ xa đám đối diện ba con phố. Mấy người bên đối diện còn làm bộ làm tịch, bảo bệnh nhân qua bên mình bốc thuốc, hừ hừ.”
Ôn Hi Hòa nghe lời đoán ý, nghe ra được chút ẩn tình: “Sao thế, hai cửa tiệm các anh có mâu thuẫn à?”
Chu Thành tâm trạng phức tạp nhìn dòng xe cộ như nước chảy bên đối diện: “Mấy vị thầy thuốc bên Đồng Hỷ Đường đối diện đều là đồ đệ do sư tổ từng dẫn dắt nhưng người ta chê bên mình kiếm được ít tiền, nên nhảy việc rồi.”
Thế này thì rõ ràng hơn nhiều rồi.
Ôn Hi Hòa lạnh lùng quan sát Đồng Hỷ Đường.
Không ít bệnh nhân đến Bách Tính Đường bốc thuốc, đơn thuốc đều viết tên Đồng Hỷ Đường, trong lòng cô từng thắc mắc qua chuyện này.
Hóa ra là có nguồn cơn như vậy.
Chu Thành nắm chặt tay thành quyền, nói: “Đồng Hỷ Đường bọn họ còn từng khoe khoang với chúng ta. Hừ hừ, đắc ý cái gì, đợi tôi học thành tài xuất sư, đến lúc đó sẽ cướp hết việc làm ăn của Đồng Hỷ Đường bọn họ về đây!!!”
Cậu nhìn về phía Ôn Hi Hòa, hỏi: “Cô cảm thấy tôi làm được mà, đúng không?”
Ôn Hi Hòa cẩn thận nhớ lại những đơn thuốc của tiệm đối diện mà mình đã thấy mấy ngày nay.
Tuy người kê đơn không phải cùng một người nhưng nhìn đơn thuốc thật ra có thể nhìn ra trình độ của thầy thuốc đã đạt đến cảnh giới nào.
Ôn Hi Hòa do dự một chút: “Có ước mơ là chuyện tốt.”
Chu Thành: “???”
...
Hôm thứ Bảy, vợ chồng Ôn Kiến Quốc dậy từ sáng sớm, trong lòng cứ thấp thỏm như đang ôm một con thỏ, lo lắng không yên.
Đối diện với đống quà cáp đã chuẩn bị kỹ lưỡng, kiểm đi kiểm lại, nhìn thế nào cũng thấy hơi ít ỏi, không xứng với quy mô của buổi gặp mặt hôm nay.
Lâm Vệ Hồng vuốt lại mái tóc, do dự mở miệng: “Bố nó à, hay là... mình lại nói với xưởng một tiếng, mượn xe ô tô con một lần nữa? Chúng ta tự lái xe qua đó, dù sao cũng thể diện hơn chút.”
Ôn Kiến Quốc nghe vậy, có chút động lòng: “Ý kiến thì hay nhưng mấy hôm trước mới mượn một lần. Lúc này lại mở miệng, sợ là có người sẽ nói ra nói vào.”
Ôn Bình ở bên cạnh nhanh mồm nhanh miệng: “Bố, mẹ, hai người đừng tính toán chuyện này nữa. Trong xưởng chỉ có một chiếc xe đó, bao nhiêu lãnh đạo đang nhìn vào. Bây giờ đi mượn, chắc chắn là không mượn được đâu.”
“Hầy, sớm biết thế lần trước đã đặt trước rồi.” Ôn Kiến Quốc vỗ đùi, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Lúc này, Ôn Hi Hòa vẫn luôn trầm tĩnh mới lên tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng có lực: “Chú, thím, thật sự không cần căng thẳng như vậy đâu ạ. Nhà con tình hình thế nào, nhà họ Trần bọn họ đã biết từ sớm.”