| Dịch giả | Gió Lặng |
| Tình trạng | Còn tiếp |
| Thể loại | Ngôn Tình Ngôn Tình Sủng |
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Thanh mai trúc mã , Cận thủy lâu đài , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Học bá , Đơn hướng yêu thầm , Chữa lành , Phúc hắc , Cứu rỗi , Trưởng thành
Văn án:
Chính văn đã kết thúc, nếu có phần nào mới cập nhật thì chỉ là sửa lỗi chính tả, mọi người không cần bận tâm đâu nhé. Phần bình luận đã mở, hoan nghênh mọi người ghé chơi nha.
Lại nói đến một trường hợp khác, cứ đủ một trăm lượt lưu trữ thì mình sẽ viết thêm ngoại truyện luân phiên, cứ cho phép mình mơ mộng một chút đi, ha ha.
Văn án 1:
Thích một người mang tâm lý lithromantic, việc cậu phải làm chính là trêu chọc cô, dụ dỗ cô, rồi sau đó tự mình tìm cách thuyết phục cô.
Thế nhưng, người không nhịn được trước lại chính là cậu, mà người bị thu phục cũng chính là cậu.
Cậu nói cô là người nhà của cậu, nhưng cậu lại càng muốn làm người yêu của cô.
[Cậu bạn thanh mai trúc mã học giỏi, ôn hòa nhưng đầy áp đảo X Cô gái nhà bên nhạy cảm, sớm hiểu chuyện nhưng lại thẳng thắn hết mức.]
Nam chính có nét tính cách tối tăm, cố chấp ngầm, nhưng nền tảng bản chất vẫn là sự ấm áp.
Lithromantic: Anh chính là thích bộ dáng em không thích anh, một khi em đã thích anh, thì anh lại chẳng còn thích em nữa.
Văn án 2:
Lâm Tri thường xuyên nghe thấy Đàm Tiêu cằn nhằn: sáng mùa đông không được gội đầu, không được ăn đồ lạnh, không được thức khuya. Cô đều ngoan ngoãn vâng lời, chỉ là có một lần, cô thật sự thấy khó xử.
Cậu uống say đến mức đỏ hoe cả mắt, rõ ràng mang theo vẻ mặt rất mạnh mẽ, nhưng trong đôi mắt ấy lại đong đầy vẻ yếu ớt: "Không được nhìn người khác, không được thích người khác, không được không thích anh."
Nói đến câu cuối cùng vậy mà lại tủi thân đến mức rớt cả nước mắt.
Cô muốn đẩy cậu ra, nhưng lại thấy luyến tiếc, đành để mặc cho Đàm Tiêu ôm chặt vào lòng, lắng nghe cậu nhỏ giọng lải nhải về nỗi ấm ức của chính mình.
Thế nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác, cô có thể làm tổn thương bất cứ ai, duy chỉ có không nỡ làm tổn thương cậu.
Là một người mang tâm lý lithromantic, liệu cô có thực sự yêu cậu thật lòng được không?
Nếu có thể, cô thật sự, rất muốn yêu cậu…
Văn án 3:
Hot boy trường X - Đàm Tiêu thích cô bạn thanh mai của mình, cậu kể lể nỗi muộn phiền ấy với người anh em Lương Trì. Lương Trì nghe xong liền vui vẻ, ôm lấy vai cậu: "Được đấy, thằng nhóc cậu cũng có ngày thông suốt cơ à, sợ cái gì, cứ xông lên đi chứ, thanh mai trúc mã vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà."
"Nhưng cô ấy vẫn còn chưa hiểu rõ chuyện gì cả."
"Thế thì cậu cứ dạy cô ấy đi, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, thằng nhóc cậu có phúc lớn đấy."
"Tớ muốn đợi cô ấy lớn lên."
"Đợi cái gì mà đợi, cẩn thận kẻo quả ngọt mình tự tay chăm bẵm lại bị người khác hái mất đấy."
Đúng vậy, quả ngọt do chính tay mình nhìn lớn lên từng ngày, sao có thể cam tâm đem dâng cho người khác cơ chứ, cứ thế mà đợi cả đời, thủ hộ cả đời, yêu thương cả đời.
Rất thích một tên khác của truyện: Hôn nhẹ cây trinh nữ
Thể loại: Yêu sâu sắc, Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Ngọt văn, Trưởng thành, Phúc hắc, Yêu thầm
Từ khóa phụ: Thanh mai trúc mã, lithromantic, yêu thầm, chữa khỏi, lảng tránh quyến luyến không rời, cứu rỗi
Một câu tóm tắt: Trúc mã tâm cơ vừa tranh vừa đoạt
Ý nghĩa tư tưởng: Sưởi ấm trái tim em, chữa lành tâm hồn anh